Chương 21: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Đến sân vận động, tất cả các lớp phải xếp hàng bên ngoài trước rồi mới lần lượt tiến vào sân. Khi đi ngang qua khán đài nơi có Hiệu trưởng và các thầy cô giám thị, mỗi lớp sẽ hô khẩu hiệu.

Mấy hôm trước, cô chủ nhiệm trưng cầu ý kiến về khẩu hiệu, yêu cầu cả lớp viết ý tưởng ra giấy rồi bỏ phiếu. Chu Kỳ vốn chẳng có chút hoa mỹ nào, không viết nổi mấy câu kiểu "Lớp 11-14, không ai địch nổi", thế là cậu viết đại một câu: "Lớp 11-14, 14 là chúng tôi, chúng tôi là lớp 14". Ai ngờ cái câu vô nghĩa này lại được cả lớp bình chọn nhiệt tình, cuối cùng dưới ánh mắt bất lực của cô chủ nhiệm, khẩu hiệu đã được chốt.

Khi lớp Chu Kỳ đi qua khán đài, cả đám dồn hết sức bình sinh hét vang câu khẩu hiệu đó. Chu Kỳ tận mắt nhìn thấy thầy Hiệu trưởng phun ngay ngụm trà vừa mới nhấp vào miệng ra ngoài.

Nghi thức vào sân kết thúc là đến phần Hiệu trưởng phát biểu. Thầy cầm micro, giọng khàn khàn bắt đầu: "Các em… khụ, chào các em. Trong tiết trời tháng mười rực rỡ này, khụ, tôi rất vinh dự được… khụ khụ khụ…"

Sau một hồi ho sặc sụa, thầy Hiệu trưởng im lặng một cách kỳ lạ, rồi lau mồ hôi trên trán: "Các em ạ, thầy vừa uống nước bị sặc, khụ khụ… nên không phát biểu nữa, đại hội thể thao bắt đầu thôi!"

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau mất hai giây, rồi trong đám đông bùng nổ một trận reo hò.

Chu Kỳ lẩm bẩm: "Đây có phải là hiệu ứng con mèo của Schrödinger không nhỉ?"

Cố Viễn Du nghe rõ cậu nói gì, suýt nữa cũng sặc nước bọt: "Cậu không hiểu thì đừng nói bừa, đây gọi là hiệu ứng cánh bướm."

Các hạng mục chạy 200m, 400m, 800m lần lượt diễn ra. Chu Kỳ vừa ăn vặt vừa xem thi đấu, hứng khởi vô cùng. Đang lúc hò hét cổ vũ đến khô cả cổ, cậu cảm thấy một cảm giác mát lạnh ở cánh tay, quay lại thì thấy Cố Viễn Du đã vặn sẵn chai nước đưa cho mình.

Chu Kỳ đón lấy tu ừng ực nửa chai, quẹt miệng một cái rồi ngửa người ra sau, vai cậu chạm vào vai Cố Viễn Du.

Cố Viễn Du khẽ đỡ lấy cậu, Chu Kỳ hỏi: "Lát nữa nếu tôi thắng thì có phần thưởng gì không?"

Phần thưởng? Từ này nghe thật tinh tế.

Cố Viễn Du giả vờ bình tĩnh hỏi: "Cậu muốn gì?"

Thực ra Chu Kỳ đã nghĩ kỹ từ lâu rồi: "Lại qua nhà cậu chơi nhé? Cậu lại nấu cơm cho tôi ăn."

Cậu thèm thuồng nói tiếp: "Lần trước qua nhà cậu, mấy món cậu xào ngon thật đấy, giờ tôi nằm mơ cũng thấy thức ăn của cậu."

Gương mặt Chu Kỳ hiện rõ mười mươi h*m m**n trần tục, cứ thế tha thiết nhìn Cố Viễn Du.

Cố Viễn Du nhìn thấy một dòng chữ hiện ra trên đầu mình:

[Lúc này Cố Viễn Du thật sự muốn ấn Chu Kỳ xuống ghế, đôi mắt đỏ hoe, giọng trầm đục nói—]

["Gọi một tiếng ông xã, mạng này cũng cho cậu luôn."]

Cố Viễn Du tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Chu Kỳ: "… Này người anh em thiện lành, chỉ là nấu một bữa cơm thôi mà, không cần phải liều mạng thế đâu?"

Hơn nữa ông bạn à, suy nghĩ của cậu sến súa quá đấy.

Cố Viễn Du vẫn nhắm mắt, không muốn đối diện với thực tại, hắn nói: "Tôi đồng ý với cậu là được chứ gì."

Đến lúc Chu Kỳ sắp ra sân, Ngô Thiết Thạch và Lý Hoành Vũ còn đặc biệt chạy qua. Vừa gặp mặt, Lão Ngô đã ném cho Chu Kỳ một quả chuối.

Chu Kỳ cạn lời bóc chuối: "Chẳng phải là ăn vụng của mày có hai quả chuối thôi à? Lão Ngô, mày thù dai quá."

Ngô Thiết Thạch cười ha hả: "Chạy cho tốt vào, cố mà lấy cái giải nhất."

"Chuyện nhỏ," Chu Kỳ tự tin đầy mình: "Vẻ mặt lúc tao chạy thoát thân hôm đó chẳng phải mày đã thấy rồi sao? Tao chạy còn chưa đủ nhanh à?"

Ngô Thiết Thạch: "… Coi việc bị người ta đuổi chạy trối chết là chiến tích để khoe khoang thì cả thế giới chắc chỉ có mình mày thôi."

Lý Hoành Vũ ngồi xổm dưới đất, ăn vụng hai miếng bánh quy của Chu Kỳ rồi mới dính đầy vụn bánh nói: "Lần này chưa chắc mày đã lấy được giải nhất đâu. Bọn tao vừa đi ngang qua thấy nhóm của mày có mấy thằng là học sinh năng khiếu thể thao đấy, mày có giỏi đến mấy cũng bằng dân chuyên nghiệp sao được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!