Chương 2: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ bị Cố Viễn Du lôi xồng xộc vào nhà vệ sinh.

Trong đó có hai nam sinh đang giải quyết nỗi buồn, vừa thấy vẻ mặt âm trầm đáng sợ của Cố Viễn Du thì sợ đến mức run bắn người, vội vàng k** kh** q**n rồi vọt lẹ ra ngoài.

Dù tình hình đang căng thẳng, Chu Kỳ vẫn không nhịn được mà phì cười một cái.

Đôi mắt đen của Cố Viễn Du nhìn cậu lạnh lẽo: "Cậu cười cái gì?"

Chu Kỳ theo bản năng nịnh hót: "Tôi cười vì cậu lợi quá đấy chứ, làm được cả chuyện khiến nước sông chảy ngược, bản lĩnh ngang ngửa Chúa Jesus luôn."

Cố Viễn Du: "…"

Thế nhưng Chu Kỳ luôn cảm thấy có gì đó sai sai, cậu đột nhiên trợn tròn mắt: "Khoan đã, sao cậu biết tên tôi?"

Lúc nãy ở trong lớp, Cố Viễn Du đã gọi rõ ràng tên của cậu, nhưng rõ ràng cậu còn chưa kịp tự giới thiệu cơ mà.

Cố Viễn Du không trả lời, hắn từng bước ép sát Chu Kỳ vào tường: "Chu Kỳ, giả vờ không quen biết tôi vui lắm à?"

Chu Kỳ kinh hãi tột độ.

Nói ra được câu này chứng tỏ Cố Viễn Du thực chất cũng là… Chu Kỳ kích động chộp lấy cổ tay hắn: "Cậu… cậu là Cố Viễn Du của sáu năm sau? Cậu cũng trọng sinh về đây à?"

Cố Viễn Du nhướng mày, khẽ gật đầu như ban ơn.

"Hả? Thế rốt cuộc chuyện này là thế nào? Tại sao chúng ta lại quay về đây? Cậu có biết không?"

"Biết."

"Vậy là do…?"

Trước sự nôn nóng của Chu Kỳ, Cố Viễn Du khoanh tay trước ngực, thong thả nói: "Thực ra tôi là nhân viên chuyên trách đóng vai nam chính tiểu thuyết."

Chu Kỳ: "… Hả?"

Cố Viễn Du giải thích: "Tôi sinh ra ở một thế giới ảo. Ở đó, mỗi người khi sinh ra đều phải trải qua đánh giá tư chất, sau đó dựa vào các chỉ số mà phân bổ vào các cuốn tiểu thuyết khác nhau để thủ vai."

Chu Kỳ ngẩn người: "Chỉ thế thôi á?"

Cố Viễn Du chưa kịp phản ứng: "… Cái gì?"

Chu Kỳ cười gượng: "Thì tại tôi đã trải qua cả xuyên sách lẫn trọng sinh, hai cái đề tài hot nhất rồi, theo mấy cuốn truyện tôi đọc thì tôi tưởng ít nhất cậu cũng phải là người ngoài hành tinh có xúc tu tới ép tôi đẻ trứng chứ, thế mới đủ chấn động."

Mặt Cố Viễn Du lại đen thui, hắn đưa tay chọc vào trán Chu Kỳ: "Rốt cuộc ngày thường cậu toàn đọc cái loại sách gì thế hả?!"

Chu Kỳ ôm trán: "Đừng chọc, đừng chọc, chọc ra thiểu năng thì sao."

Cố Viễn Du dừng tay, cau mày nhìn Chu Kỳ, Chu Kỳ cũng nhìn lại hắn. Hai người ngây ra nhìn nhau một hồi, rồi đột nhiên cùng bật cười ha hả.

Cái năm Chu Kỳ đi du lịch khắp cả nước kia, cậu chạy lung tung khắp nơi, nhiều chỗ không có sóng điện thoại khiến cả năm đó cậu chẳng liên lạc với ai, kể cả Cố Viễn Du. Lúc đầu Cố Viễn Du còn nhắn tin cho cậu, sau thấy cậu cứ một tuần hay vài tháng mới trả lời một lần thì cũng dần im lặng. Nhưng vừa nhìn nhau cười một cái, cảm giác như những ngày tháng trước đây đã quay trở lại.

Cố Viễn Du kẹp đầu Chu Kỳ vào nách: "Chu Kỳ, cậu thử không chào hỏi mà chạy lung tung lần nữa xem!"

Chu Kỳ tốn hết sức bình sinh mới thoát khỏi gọng kìm của hắn, cậu vuốt lại mái tóc bù xù, thắc mắc: "Nhưng cậu vẫn chưa nói, tại sao tôi lại trọng sinh về sáu năm trước."

"Đây không phải trọng sinh…" Giọng Cố Viễn Du khựng lại.

"Thế là cái gì?" Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!