Chương 18: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Chu Kỳ đung đưa chân, kéo dài giọng thúc giục: "Cố Viễn Du?"

Nếu mức độ tò mò có thể dùng phần trăm để diễn tả, thì thực ra bây giờ sự tò mò của Chu Kỳ đối với sự thật chỉ có tối đa 50%. Dù sao cậu cũng biết chắc chắn Cố Viễn Du sẽ không hại mình, chỉ là vẻ mặt hiện tại của hắn thú vị quá, khiến cậu không nhịn được muốn trêu thêm vài câu.

Cố Viễn Du chật vật đấu tranh nội tâm.

Chu Kỳ bồi thêm vài câu chọc ngoáy: "Cố Viễn Du, giờ chúng ta là người cùng hội cùng thuyền rồi, cậu cũng phải khai thật với tôi một câu chứ?"

Cố Viễn Du nghĩ, xem ra hôm nay hắn định sẵn là phải gặp cái kiếp nạn này rồi.

Hắn lẳng lặng nhặt miếng bông dưới đất lên, tiếp tục bôi i

-ốt lên vết thương cho Chu Kỳ, vừa làm vừa nói: "… Sự thật là… Thực ra cuốn fanfic mà chúng ta đang ở trong đó không phải đi theo bản gốc… mà là truyện R18 thịt thà nước nôi chảy lênh láng…"

Chu Kỳ nhíu mày, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Hả??"

Một khi đã mở lời thì những câu sau cũng dễ nói hơn nhiều, Cố Viễn Du tiếp tục: "Mảng tiểu thuyết mà tôi thuộc về chủ yếu là thể loại nam sinh, nhưng mấy năm gần đây lượng người đẩy thuyền tình anh em trong truyện nam sinh ngày càng nhiều, khiến cấp trên của chúng tôi nảy ra ý định phát triển mảng đam mỹ."

"Mà cuốn tiểu thuyết trước đây của chúng ta lại có lượt đặt đọc và lượng độc giả lớn nhất, nên nhiệm vụ này dĩ nhiên rơi xuống đầu tôi. Vì vậy tôi và cậu mới quay lại thế giới này, nhưng lần này không phải để thực hiện tuyến nội dung chính là chinh phục trường học, điều duy nhất chúng ta cần làm chính là…"

Cố Viễn Du dừng một chút: "Hoàn thành những dòng chữ cốt truyện trên đầu tôi."

Lần này hắn không nói dối, toàn bộ đều là lời thật lòng, chỉ là vẫn giấu đi một phần sự thật. Ví dụ như việc hắn là người chủ động nhận nhiệm vụ này chỉ để tìm thấy Chu Kỳ; hay ví dụ như những tình tiết R18 kia thực chất là được tu sửa lại dựa trên những suy nghĩ thầm kín trong lòng hắn…

Chu Kỳ vỡ lẽ, đập đùi một cái: "Tôi đã bảo mà! Trước đó tôi cứ thắc mắc mãi, rõ ràng cậu đã nói sau khi tôi thức tỉnh ý thức tự chủ thì cũng coi như là một thành viên của thế giới tiểu thuyết rồi, nên tôi cũng thấy được chữ cốt truyện. Thế nhưng tôi cứ không hiểu nổi tại sao nó toàn hiện ra mấy cái nội dung kiểu đó, mà không hề hiện nội dung chính."

Còn cả lý do tại sao Cố Viễn Du luôn uể oải, lười biếng với các tình tiết chính, lúc này cậu cũng đã hiểu ra rồi.

Chu Kỳ tặc lưỡi: "Tôi cứ tưởng cậu giấu diếm chuyện gì kinh thiên động địa lắm, hóa ra chỉ có thế này thôi á?"

Cố Viễn Du nói: "Tôi thấy cậu có vẻ khá thích đánh nhau nên sợ cậu rảnh rỗi quá không có việc gì làm."

"…" Chu Kỳ đảo mắt một vòng thật lớn: "Con mắt nào của cậu thấy tôi thích đánh nhau hả? Tôi đánh đến phát chán rồi được chưa? Nếu tôi mà thích đánh nhau thì tại sao tôi lại muốn thoát khỏi cuốn sách này đến thế? So với đánh nhau thì chẳng lẽ hôn cậu không sướng hơn à?"

Cố Viễn Du sững người, ngẩng đầu nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ chống tay xuống giường, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, mái tóc mềm mại rủ trước trán trông cực kỳ sảng khoái.

[Cố Viễn Du không biết có phải Chu Kỳ cố ý nói như vậy không, nhưng hắn thừa nhận mình đã bị dính thính rồi. Hắn rướn người lên, hôn lấy đôi môi Chu Kỳ từ dưới lên trên.]

Cố Viễn Du vừa định đứng dậy, Chu Kỳ đã đưa tay ấn chặt vai hắn lại.

Chu Kỳ nói: "Tôi muốn thử làm ngược lại cốt truyện xem sao."

Ngược lại?

Cố Viễn Du còn chưa hiểu ẩn ý của Chu Kỳ, đã thấy cậu đột ngột cúi thấp người, lao thẳng vào môi hắn. Cố Viễn Du nghe thấy giọng điệu mơ hồ của Chu Kỳ: "Lúc trước toàn là cậu chủ động, để tôi thử xem tôi chủ động thì sẽ thế nào."

Cố Viễn Du suýt nữa thì bị cậu trêu chọc cho ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hắn ngửa đầu đón nhận nụ hôn chủ động nhưng còn vụng về của Chu Kỳ. Bàn tay hắn áp lên lưng cậu, dần dà trượt lên sau gáy, những ngón tay khẽ dùng lực nắm lấy mái tóc mềm mại; sau đó hắn chậm rãi đứng dậy, giành lại quyền chủ động trong nụ hôn này. Chu Kỳ nương theo sức nặng khi hắn ép tới mà ngã xuống giường, thản nhiên cùng hắn quấn quýt môi lưỡi, thậm chí vì thoải mái mà khẽ r*n r* vài tiếng.

"Bực mình quá! Sao tao cứ chết hoài thế này! Cái trò này khó quá đi mất!"

Tiếng chửi đổng của Cao Thành vọng vào rõ mồn một từ bên ngoài phòng ngủ.

Chu Kỳ và Cố Viễn Du lập tức bừng tỉnh.

Khoảnh khắc Cố Viễn Du mở mắt ra, mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, hắn vội vàng lấy tay che mắt Chu Kỳ lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!