Chương 17: (Vô Đề)

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Cuối cùng Chu Kỳ cũng không quay lại trường nữa. Cố Viễn Du đề nghị giúp cậu xử lý vết thương, thế là Chu Kỳ và Cao Thành cùng kéo nhau về nhà Cố Viễn Du.

Vừa bước chân vào cửa, Cao Thành đã không ngớt lời trầm trồ: "Ùi uôi, Cố Viễn Du, nhà mày giàu thật đấy, ở căn hộ rộng thế này cơ à."

Cậu ta nhìn thấy chiếc máy Switch đặt trong tủ tivi, liền hỏi: "Có trò gì chơi không?"

"Có," Cố Viễn Du đưa máy cho cậu ta: "Cứ chơi tự nhiên."

Chu Kỳ hứng thú bừng bừng sấn lại gần Cao Thành xem chọn trò gì, hỏi: "Có chơi được hai người không?"

Cố Viễn Du "chậc" một tiếng: "Chu Kỳ, sao chỗ nào náo nhiệt cậu cũng hóng hớt thế? Lại đây tôi bôi thuốc cho, nhìn vết thương đầy người kìa."

Cao Thành cười lớn, Chu Kỳ đành khép nép đứng dậy: "Đến đây."

Cậu theo Cố Viễn Du vào phòng ngủ.

Cố Viễn Du lấy từ trong tủ ra một hộp y tế, vừa mở ra, bên trong đủ loại thuốc mỡ, thuốc nước, băng gạc đều được chuẩn bị cực kỳ đầy đủ.

Chu Kỳ khen ngợi: "Từ hồi trước tôi đã thấy rồi, cậu chu đáo thật đấy. Cậu nhớ không, hồi trước mỗi lần bọn mình đánh nhau với người ta xong, cậu đều móc được thuốc mỡ từ trong túi ra đưa cho tôi."

[Không phải chu đáo đâu.]

[Đây là Cố Viễn Du chuẩn bị riêng cho Chu Kỳ đấy. Ngày nào trước khi đi học hắn cũng bỏ vào túi, chỉ sợ Chu Kỳ lại bị thương, sợ vết thương bị nhiễm trùng.]

Chu Kỳ nhìn những dòng chữ đó, đôi mắt thoáng dao động, cậu hỏi Cố Viễn Du: "Thật à?"

Cố Viễn Du: "…"

Cố Viễn Du giữ khuôn mặt hình sự, không cảm xúc, không chút gợn sóng: "Ngồi xuống, kéo ống quần lên."

Không sao cả, không sao hết, chẳng qua là để Chu Kỳ nhìn thấy suy nghĩ trong lòng mình thôi mà. Chỉ cần lòng hắn đã nguội lạnh như tro tàn thì chẳng có gì phải xấu hổ cả.

Chu Kỳ ngồi trên giường, ngoan ngoãn kéo ống quần lên, lộ ra mấy vết hằn sâu trên bắp chân. Cố Viễn Du nhìn vết thương của cậu, đôi mày thoáng hiện vẻ u ám. Hắn lấy một miếng bông, thấm cồn i

-ốt, nhẹ nhàng lau lên vết thương cho Chu Kỳ.

Chu Kỳ nhìn xoáy tóc trên đầu Cố Viễn Du, lo lắng thở dài một tiếng: "Cốt truyện sau này của chúng ta phải làm sao đây…"

"Sao thế?" Cố Viễn Du đáp lời.

Chu Kỳ: "Lúc nãy tôi lỡ miệng bảo Tiền Tiến sau này đừng đến tìm tôi nữa, nhưng tôi nhớ là chúng ta vẫn còn mấy đoạn nội dung liên quan đến thằng cháu đó cơ mà. Nếu không hoàn thành được cốt truyện thì biết làm thế nào?"

Cố Viễn Du im lặng.

Đại não hắn lúc này đang xoay chuyển thần tốc để bịa ra một cái lý do.

Thấy Chu Kỳ vẫn đang đợi câu trả lời, Cố Viễn Du đành nói: "Không sao đâu."

Chu Kỳ bán tín bán nghi nhìn hắn: "Sao cậu chắc chắn thế hả? Vạn nhất từ nay về sau bọn mình bị kẹt lại thế giới này, không ra ngoài được thì tính sao?"

Cố Viễn Du há miệng: "Bởi vì, bởi vì đó không phải là cốt truyện chính."

Chu Kỳ tuy vô tư nhưng không đần, cậu nhạy cảm nhận ra có gì đó sai sai: "Cuốn tiểu thuyết hai triệu chữ mà đánh nhau với Tiền Tiến chiếm tận một trăm nghìn chữ, đấy không phải cốt truyện chính thì cái gì mới là chính? Chẳng lẽ là phụ đạo cho Cao Thành học bù?"

Bên ngoài, Cao Thành đang chơi game loáng thoáng nghe thấy tên mình, ngơ ngác "Hả?" một tiếng.

"… Không có gì, mày cứ chơi tiếp đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!