Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Ngày hôm sau, khi Chu Kỳ bước vào lớp, cả phòng học im bặt trong giây lát.
Chu Kỳ vốn có nhân duyên không tệ, các bạn học đều kinh ngạc vây quanh: "Chu Kỳ, mày bị làm sao thế này??"
Chu Kỳ xua tay: "Không sao, bị một thằng cháu trai ám toán."
Cậu mang khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao, tím tái đủ màu, tập tễnh đi về chỗ ngồi.
Cao Thành lo lắng hỏi: "Mày có sao không đấy?"
Chu Kỳ nhếch môi định cười nhưng đau đến mức hít một ngụm khí lạnh: "Chưa chết được."
Từ lúc cậu bước chân vào cửa, Cố Viễn Du vẫn rất bình thản. Hắn nhìn Chu Kỳ ngồi xuống, thấy cậu xuýt xoa duỗi một chân ra thật xa, rồi lại ôm eo kêu "ai u" một tiếng.
Cố Viễn Du hỏi với giọng điệu vô cùng điềm tĩnh: "Ai làm?"
Chu Kỳ xì một tiếng đầy khinh bỉ: "Tiền Tiến."
Cao Thành tức đến mức đập bàn: "Cái đệch, nó là thằng nào? Dám bắt nạt anh em của tao? Chu Kỳ, mày dẫn tao đi tìm nó, gọi hết cả lớp mình đi, kiểu gì cũng phải giã cho nó một trận!"
Ánh mắt Chu Kỳ lộ vẻ hung ác, cậu nhếch một bên môi cười lạnh lùng, nhưng lại nói: "Không cần."
"Mày là thánh nhân phương nào thế?" Cao Thành gắt lên: "Người ta đánh mày mà mày cũng nhịn được á?"
Chu Kỳ vỗ vai an ủi Cao Thành, không giải thích nhiều, chỉ nói: "Bây giờ chưa phải lúc."
Trong trí nhớ của Chu Kỳ, để đánh bại Tiền Tiến hoàn toàn còn phải trải qua hai ba cuộc xung đột nhỏ nữa. Cố Viễn Du đã nói phải tuân theo cốt truyện, không phải là không trả thù mà là chưa đến lúc. Đợi đến đúng phân cảnh trận đánh lớn, Chu Kỳ nhất định sẽ tự tay chăm sóc thằng cháu đó.
Cố Viễn Du đứng dậy, đi về phía cửa lớp.
Chu Kỳ gọi với theo: "Ê, cậu đi đâu đấy? Sắp vào lớp rồi."
"Đi vệ sinh." Cố Viễn Du đáp.
Chu Kỳ "ồ" một tiếng, không mảy may nghi ngờ. Cậu vất vả cúi xuống kiểm tra vết thương ở bắp chân. Hôm qua khi bị vây đánh, cậu đã ngồi xổm xuống bảo vệ vùng bụng nên ngoài đau ra thì không bị thương tổn bên trong. Có đứa thừa cơ đạp vào bắp chân cậu mấy phát, xui xẻo là nó đi giày đinh, làm chân Chu Kỳ bị cào mấy đường dài ngoằng.
"May mà mình không phải cơ địa sẹo lồi." Chu Kỳ tự an ủi bản thân.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, thầy giáo Vật lý bụng phệ bước vào. Khi nhìn thấy Chu Kỳ, thầy "ồ" lên một tiếng: "Chu Kỳ sao thế này? Đi đánh nhau với ai à?"
Chu Kỳ thường ngày quan hệ với thầy khá tốt: "Làm gì có ạ, em ngoan lắm nhé, em bị ngã thôi."
Thầy Vật lý cười khà khà: "Em định lừa trẻ con đấy à? Chu Kỳ lên đây, hôm nay chúng ta sẽ lấy vết thương của em để làm bài phân tích lực."
Chu Kỳ dở khóc dở cười: "… Thầy đúng là chẳng nghiêm túc tí nào!"
Thầy Vật lý cũng chỉ nói đùa thôi, thầy quay người viết chữ lên bảng.
Chu Kỳ bỗng nhíu mày: "Lạ thế nhỉ, Cố Viễn Du đi vệ sinh lâu quá rồi đấy?"
Vừa dứt lời tự nhủ, Chu Kỳ bừng tỉnh ngay lập tức — chắc chắn là Cố Viễn Du đi tìm Tiền Tiến để trả thù cho mình rồi!
Cậu đứng bật dậy: "Thầy ơi cho em xuống phòng y tế!"
Cái mặt bầm dập của cậu là bằng chứng quá đủ để không thầy cô nào nỡ từ chối.
Thầy Vật lý xua tay: "Đi đi, lấy ít thuốc mà bôi vào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!