Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Chẳng hiểu vì sao, cả hai đều hôn rất sâu.
Đột nhiên, Chu Kỳ chợt nhớ lại một chuyện.
Hồi đại học, cậu và Cố Viễn Du đều tham gia đội bóng rổ của trường. Vì Cố Viễn Du đẹp trai nên lúc nào cũng có đám con gái đến xem tập luyện và đưa nước. Có lần vào giờ nghỉ giải lao, Chu Kỳ vừa dùng vạt áo lau mồ hôi vừa đi dọc sân bóng, bỗng nghe thấy một cô gái thốt lên một câu:
"Trông môi của Cố Viễn Du có vẻ dễ hôn lắm ấy."
Chu Kỳ không ngờ chỉ đi ngang qua thôi mà cũng nghe được mấy lời hổ báo như vậy, chân cậu loạng choạng, suýt thì ngã sấp mặt.
Nghĩ đến đây, cậu không nhịn được mà bật cười.
Cố Viễn Du hơi ngẩng đầu, nhíu mày nhìn cậu: "Chu Kỳ, cậu cười cái gì? Đang lúc này mà cậu cũng mất tập trung được à?"
Chu Kỳ nhìn đôi môi hơi đỏ lên của Cố Viễn Du, hê hê: "Công nhận là dễ hôn thật."
Cố Viễn Du: "… Cậu bị thần kinh à!"
Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn đồng hồ: "Cũng không còn sớm nữa, hay là tôi về trước nhé?"
Cố Viễn Du gật đầu: "Thứ Hai gặp lại."
Nói xong, hắn mỉm cười, đưa tay quẹt nhẹ một cái nơi khóe miệng Chu Kỳ.
Khoảng cách từ nhà Cố Viễn Du đến nhà Chu Kỳ không tính là gần, nhưng Chu Kỳ không bắt xe mà cứ thế đi bộ. Cậu bước đi thoăn thoắt, lòng hân hoan như có một ngọn lửa đang bùng cháy phừng phực.
**
Thứ Hai, Chu Kỳ mua ít hoa quả mang đến trường.
Cố Viễn Du nhìn thấy thì hỏi: "Cho tôi à?"
"Cái này tôi mua cho Lão Ngô, hôm đó lão giúp bọn mình một tay, cũng phải cảm ơn người ta đàng hoàng chứ?"
Chu Kỳ vừa nói, Cố Viễn Du đã tiện tay bẻ một quả chuối trong túi ra.
Chu Kỳ tức đến muốn đánh người: "Cậu có nghe tôi nói gì không đấy?"
Cố Viễn Du nhún vai, lột vỏ chuối rồi ăn ngon lành: "Nghe rồi."
Chu Kỳ: "…"
Chu Kỳ tự dỗi một lúc, rồi lại quay sang hỏi Cố Viễn Du: "Ngon không?"
Cố Viễn Du bảo ngon.
Thế là Chu Kỳ cũng thò tay vào túi: "… Để tôi nếm thử một miếng xem sao."
Đến trưa, Ngô Thiết Thạch đang ngồi tại chỗ cắm cúi học từ mới "abandon" thì nghe thấy tiếng "bộp" trước mặt. Ngước lên đã thấy một túi nilon đựng mấy quả chuối với táo. Gã quay đầu lại, thấy Chu Kỳ đang dắt Cố Viễn Du đứng sau lưng mình, cười toe toét nhìn gã.
Ngô Thiết Thạch vừa thấy hai đứa này là trong lòng đã cảm thấy lạnh sống lưng: "Hai đứa mày đến đây làm gì?"
Cố Viễn Du nói: "Vụ hôm nọ, cảm ơn nhé."
Ngô Thiết Thạch xua tay: "Cảm ơn cái gì, tao thấy Chu Kỳ dắt mày chạy nhanh như ăn cướp, dù bọn tao không đến thì đám đó cũng chẳng đuổi kịp."
… Chu Kỳ thật không biết gã đang khen hay đang nói kháy mình nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!