Chương 34: Tôi Có Alpha Rồi

Mùa xuân năm nay qua rất sớm, cho nên thi cuối kỳ tới cũng sớm.

Các thầy cô giáo từng người lên lớp sẽ tận tình khuyên bảo nói "Đây là trọng điểm", "Đây là phần đề thi sẽ vào", thế là cả quyển sách đều bị tô thành trọng điểm.

Ôn Mãn Thanh sắp điên rồi, mỗi ngày đều lôi Tô Dật Thuần cùng nhau đi tự học buổi tối, Tô Dật Thuần cũng chưa có cảm nhận được kỳ thi cuối kỳ của Tam Trung giống một trong mười loại hình tra tấn nhất là như thế nào, liền ở lại cùng cậu ta cùng nhau tự học.

Phòng tự học của Tam Trung mỗi ngày đều mở cửa, Tô Dật Thuần trước kia chưa từng ở lại, hôm nay tới mới phát hiện có rất nhiều người.

Bầu không khí mười phần khắc nghiệt, chỗ trống cơ bản dựa vào đoạt mà có, Tô Dật Thuần tay mắt lanh lẹ mang theo Ôn Mãn Thanh hướng tới chỗ trống cuối cùng nơi hẻo lánh nhất.

Omega vừa mới cơm nước xong xuôi, đeo tai nghe vào tai trái, Ôn Mãn Thanh nhỏ giọng cùng cậu nói: "Sắp sang năm mới rồi, chúng ta kỳ thật còn tốt chán, cuối cấp còn đang chuẩn bị cho kì thi cuối cùng, càng kinh khủng."

"Ừ, sang năm lúc này chẳng phải đến lượt chúng ta rồi sao, " Tô Dật Thuần vỗ vỗ vai cậu ta, đeo lên cái tai nghe còn lại: "Phong thủy luân chuyển."

Thời gian tự học buổi tối là từ xế chiều sáu giờ rưỡi đến tối mười giờ rưỡi, lúc Tô Dật Thuần ôm sách từ phòng tự học đi ra, đã không phân rõ bây giờ là lúc nào.

Đọc sách thật là một việc khiến người ta vừa rụng tóc lại mệt mỏi, khả năng so với nằm trên giường ba ngày ba đêm, không, bảy ngày bảy đêm còn mệt mỏi hơn.

Ôn Mãn Thanh ngây ngốc đi đến nhà để xe lấy xe, Tô Dật Thuần sợ cậu ta nửa đường ngủ, hoặc bởi vì mệt nhọc điều khiển bị cảnh sát giao thông ngăn lại, nghĩ nửa ngày, đối với cậu ta nói: "Y Ninh thích màu hồng, còn có kẹo sữa Thỏ Trắng*."

*Kẹo sữa Thỏ Trắng: Thỏ trắng (White Rabbit) là loại kẹo mềm vô cùng phổ biến ở Trung Quốc.

Ra đời ở Thượng Hải vào khoảng năm 1940, loại kẹo này đã trở thành món quà thơ ấu của rất nhiều người Trung Quốc.

Ôn Mãn Thanh: !!!

Cứ như vậy, thiếu niên khí lực tràn đầy, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, giống như đang muốn đi tham gia cuộc tranh tài đua xe đạp tốc độ, bay ra nhà để xe, còn bị bác bảo vệ ngăn ở cổng mắng một trận.

Xe đến đón cậu đã dừng ở bên ngoài, Tô Dật Thuần chậm rãi bước tới, sau khi mở cửa, không kịp chuẩn bị đã đối mặt với Đỗ Hàn Sương đang ngồi thẳng lưng ở bên trong.

"Sao anh lại tới đây, " Tô Dật Thuần nhìn trên người hắn đã đổi qua áo sơ mi ở nhà, có chút xấu hổ: "Trần thúc tới đón là được rồi."

"Quá muộn, anh không yên tâm."

Lái xe phía trước trầm mặc nâng tấm che chỗ ngồi phía sau lên, mắt không thấy tâm không phiền, để lại không gian hoàn toàn yên tĩnh cho hai người.

Nam nhân tiếp nhận cặp sách của cậu để ở sang một bên: "Có mệt hay không, không cần liều mạng như vậy."

"Vẫn ổn, cậu như mềm nhũn ở ghế sau biến thành một vũng nước, ngáp một cái: "Cảm giác thân thể bị cạn kiệt năng lượng, buồn ngủ."

Tô Dật Thuần đưa tay dụi dụi con mắt, sự mệt mỏi giữa hai lông mày ngăn không nổi, cậu vốn nghĩ tựa trên cửa sổ xe ngủ một lúc, đã thấy Đỗ Hàn Sương hướng về phía cậu mở rộng hai tay.

"Vậy liền ôm một chút, nạp điện."

Sạc sạc một hồi, Tô Dật Thuần liền ngủ mất.

Tuổi của cậu vốn nhỏ, sau khi ngủ thiếp đi càng giống một bạn nhỏ, khi dừng xe, Đỗ Hàn Sương ôm cậu vào cửa, toàn bộ hành trình đều che mắt cho cậu, không để cậu thấy chói mắt.

Đổi áo ngủ xong, lại đem gấu nhỏ nhét vào trong ngực cậu, Đỗ Hàn Sương hôn qua nốt ruồi nơi khóe miệng của cậu.

"Ngủ ngon."

Cứ như vậy cố gắng hơn mười ngày, tự học buổi tối hiệu quả xác thực rõ rệt, Tô Dật Thuần cảm thấy thành tích thi cuối kỳ của mình ổn rồi.

Kì thi hôm ấy, dì Vương còn cố ý nấu cho cậu hai cái trứng gà một cốc sữa, ý là chúc cậu thi được một trăm điểm, Tô Dật Thuần nín cười ăn xong, không có nói cho bà rằng điểm cao nhất tam trung là một trăm năm mươi điểm.

Sau khi thi cuối kỳ kết thúc, cũng không lâu lắm liền được nghỉ.

Một ngày trước trước khi rời trường, Ôn Mãn Thanh đang ngồi trên sân bóng rổ nghẹn ngào khóc lóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!