Hai người vừa mới xác định quan hệ liền ngủ chung một giường, tiến độ thực sự hơi bị nhanh.
Tô Dật Thuần cứ tưởng bản thân sẽ không ngủ được, kết quả chỉ mười phút sau liền ngủ đến không biết trời trăng gì.
Cậu thể hàn, tay chân cứ tới mùa đông thì dù làm thế nào cũng không ấm lên được, mỗi sáng đều bị lạnh đến tỉnh ngủ, bình thường đều phải dán miếng dán giữ nhiệt trong chăn, hôm nay ngủ chung giường với Đỗ Hàn Sương, tìm không thấy miếng dán giữ nhiệt, liền xoay người chui vào lồng ngực người đàn ông.
Cậu ngủ đến không biết gì, Đỗ Hàn Sương nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu đặt trong ngực mình, nhìn khuôn mặt say ngủ của cậu, hạ xuống trán cậu một nụ hôn.
"Ngủ ngon, đóa hồng nhỏ."
Hôm sau, Tô Dật Thuần bị Đỗ Hàn Sương xách cả người lên.
Lần đầu tiên trong cuộc đời cậu không phải bị đồng hồ báo thức hay tiếng khóc của trẻ con nhà bên cạnh đánh thức mà là bị tỉ mỉ thay quần áo rồi được ôm đi rửa mặt mà tỉnh giấc.
Hết thảy đều như thể là chuyện đương nhiên, cho đến khi bàn chải đánh răng đã được nặn kem đánh răng được nhét vào trong tay, cậu vẫn cảm thấy rất chi là vi diệu.
Hôm nay cuối tuần, dì Vương ra ngoài chơi mạt chược cùng bạn bè, chú Trần về nhà với vợ, trong nhà chỉ có hai người họ.
Đỗ Hàn Sương đi hâm nóng bữa sáng, Tô Dật Thuần hệt như cái đuôi nhỏ trang trí sau lưng hắn, giúp hắn đeo tạp dề còn lén buộc một cái nơ bướm tinh xảo mới vui vẻ chạy ra vườn hoa xem cây tỏi mình trồng.
Thời tiết hôm nay rất tốt, hiếm mới có một ngày nắng ấm trong mùa đông, Tô Dật Thuần ăn cơm xong liền bày một cái ghế nhỏ bên ngoài để phơi nắng.
Cũng bày cho Đỗ Hàn Sương một cái.
"Hôm nay thời tiết tốt thật đó," Tô Dật Thuần phơi nắng đến mềm nhũn, biến thành một quả bóng nhỏ trên ghế: "Thật muốn ra ngoài chơi."
"Muốn đi đâu?"
Đỗ Hàn Sương bế cậu từ trên ghế nhỏ lên, ôm vào trong lòng, sợi tóc của thiếu niên cọ qua sườn mặt hắn, có hơi ngứa.
"Đi đâu cũng được, không muốn ở nhà.
" Tô Dật Thuần thuận thế tìm một tư thế thoải mái trong lòng hắn, phản kháng nói: "Đừng có tùy tiện nhấc em lên như vậy, giống như xách gà ấy, Alpha các anh thể chất đều mạnh mẽ vậy sao?"
"Rất mạnh," Đỗ Hàn Sương một tay dễ dàng bế cậu lên: "Lần sau sẽ không như vậy nữa, anh đưa em đi chơi.
" Lần trước đi chơi là phần thưởng cho kết quả thi, lần này đã tiến bộ đến không cần lý do cũng có thể đi lung tung rồi.
Tô Dật Thuần kéo Đỗ Hàn Sương chạy thẳng một đường, tùy tiện chọn một cái xe buýt, dùng xúc xắc trong điện thoại để quyết định trạm xuống xe.
Đỗ Hàn Sương chưa từng làm loại chuyện không có kế hoạch nhưu vậy, hắn tuy rằng bản chất thích làm chuyện liều lĩnh, yêu thích loại tự do này, nhưng hắn bị ràng buộc từ lâu, khó có thể làm ra chuyện như vậy.
"Này, chúng ta thế này có tính là đang hẹn hò không?" Tô Dật Thuần nâng cánh tay lên huých nhẹ vào người đàn ông đang nắm vòng treo trên xe buýt, thời điểm cười rộ lên đuôi mắt cong cong tựa như một vầng trăng non.
Đỗ Hàn Sương say trong ánh trăng nơi khóe mắt cậu, đưa tay ôm lấy Omega bởi vì bị xóc nảy mà đứng không vững, thấp giọng trả lời: "Tính."
Trạm xuống xe mà bọn họ tùy tiện chọn tình cờ lại là một trung tâm thương mại, nơi này sầm uất náo nhiệt, Tô Dật Thuần đứng trước ngã tư giật giật ống tay áo của người đàn ông: "Bốn con đường, đi đâu giờ? Anh quyết định đi."
Đỗ Hàn Sương tùy tiện chọn con đường bên trái, Tô Dật Thuần liền kéo theo hắn hòa vào dòng người.
Con đường bên trái này đồ ăn rất nhiều, Tô Dật Thuần một đường đi mắt đều sáng lên.
Cậu mua takoyaki, ăn một lát lại thấy ức gà chiên (chicken schitzel), mua xong lại kéo Đỗ Hàn Sương đi mua một phần chả tôm, thuận tay mang về mấy xiên thịt nhỏ.
Đỗ Hàn Sương trong tay chất đầy túi và bát giấy dùng một lần, lại bị Tô Dật Thuần đưa đến một cửa hàng đồ ngọt, gọi một phần chè khoai môn, rồi nhìn về phía Tô Dật Thuần đang ngồi đối diện với ánh mắt thăm dò.
Thiếu niên xiên một miếng gà chiên, lấy tay hứng ở dưới, đưa tới bên miệng hắn: "A."
Đỗ Hàn Sương há miệng cắn một miếng, trong lòng không nói rõ được tư vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!