Chương 32: Mùa Xuân

Mì trường thọ cuối cùng cũng chỉ vào bụng gần một nửa, thật sự không thể ăn thêm được nữa.

Tô Dật Thuần nhìn, mặt có chút khổ sở: "Em ăn không hết, lưu đến ngày mai sẽ hỏng sao?"

"Sẽ, " Đỗ Hàn Sương từ trong tay cậu cướp đi đôi đũa: "Anh giúp em ăn, đừng có suy nghĩ nhiều nữa."

"Nhưng kia em đã dùng qua..."

Tô Dật Thuần đứng ở bên cạnh hắn nhìn hắn ăn nốt số mì còn lại của mình, khó kiềm chế nhớ tới Bùi Thiếu Bạch cùng lời hắn nói, có chút đỏ mặt.

"Nếu anh ăn không vô thì thôi, đừng cố gắng nữa."

Tô Dật Thuần rót cho hắn một cốc nước, ngồi bên cạnh hắn nhìn hắn ăn, một tay xoa bụng của mình, Cẩu Đông Tây nhìn cái cảnh tượng này như có điều suy nghĩ, lẩm bà lẩm bẩm nói: "Cậu có cảm giác này hay không, hai người thế này, giống vợ chồng?"

Cậu còn chưa kịp thẹn thùng, chỉ nghe thấy Cẩu Đông Tây nói tiếp: "Đỗ Hàn Sương giống như là một người công nhân gian khổ giản dị, còn cậu là người vợ đang mang thêm cũng không quên đưa cơm cho chồng, thật là một cặp vợ chồng cảm động nha.

"

Tô Dật Thuần: ...

Trong nhà có sẵn máy rửa bát, Tô Dật Thuần đem hộp giữ nhiệt bỏ vào, xung phong nhận việc đổ nước rửa chén vào, sau đó mở chốt mở ra.

Đỗ Hàn Sương nắm chặt cổ tay của cậu, nhìn sợi dây đỏ chói sáng, gảy hạt châu chuyển vận một chút: "Màu đỏ nhìn rất đẹp, tôn làn da của em."

"Thật sao?" Tô Dật Thuần che lấy dạ dày của, nâng tay trái lên nhìn nút buộc trên cổ tay mình: "Trên người của em giống như chỉ có loại đồ vật này là màu đỏ."

"Còn có, " Nam nhân đầu lưỡi đỉnh qua răng nanh của mình, bị mình cắn có chút đau: "Nốt ruồi ở khóe miệng của em, cũng là màu đỏ."

Thiếu niên không nghe ra trong lời nói của hắn có dục niệm, con mắt lóe sáng: "Đúng nha, đúng là như vậy, em cũng không nghĩ tới."

Đỗ Hàn Sương ánh mắt một mực rơi vào đôi tay cậu che bụng, cụp mắt che dấu thần sắc, thanh âm bình thản: "Vẫn còn khó chịu sao?"

"Một chút xíu, " Tô Dật Thuần cảm nhận một chút, trừng mắt nhìn: "Em lại xoa xoa một chút liền tốt."

Nam nhân giương mắt nhìn thẳng cậu, Tô Dật Thuần có chút sững sờ.

Ánh mắt hắn dưới đáy ẩn giấu vực sâu không lường trước được, đủ để cho người chết chìm ở bên trong, Omega còn không biết xảy ra chuyện gì, liền bị người ta ôm.

Cậu rõ ràng ngửi được mùi thơm của gỗ rêu từ góc áo của nam nhân, cùng với mùi của nước giặt quần áo xen lẫn cùng một chỗ, khiến chân cậu mềm nhũn, eo cũng mềm.

Tô Dật Thuần cảm thấy vạt áo của mình bị người nhấc lên, bàn tay ấm áp thuận theo eo dò xét đi lên, đến bụng của cậu, nhẹ nhàng xoa.

Tất cả điều này tới vội vàng không kịp chuẩn bị, Tô Dật Thuần căn bản không có kịp phản ứng, Cẩu Đông Tây thì phát điên tại chỗ, CPU bạo tạc, sắp ngất đến nơi rồi, hắn "A" một tiếng, rồi tự nhéo lấy bản thân một cái.

Ta còn có thể tiếp tục gặm! Ta có thể! Ta có thể!

Lòng bàn tay ấm áp khiến cậu cảm thấy dạ dày thật dễ chịu hơn khá nhiều, thế nhưng là cái tư thế này...

Tô Dật Thuần nhẹ nhàng tránh né một chút, không thành công, tay của nam nhân giống như là sinh trưởng ở trên người cậu, khiến cậu vừa thẹn vừa xấu hổ.

"Anh làm gì vậy, mau buông tay, " Tô Dật Thuần cách quần áo vỗ vỗ tay của hắn: "Lấy ra, bị người khác trông thấy làm sao bây giờ."

"Nơi này là nhà anh, trông thấy thì thế nào."

Đỗ Hàn Sương ngoài miệng không nói đạo lý, vành tai lại hơi ửng đỏ, Tô Dật Thuần không giãy dụa nữa, ngẩng đầu nhìn thẳng hắn: "Thế nhưng tại sao muốn thế này, em cùng anh, là quan hệ như thế nào?"

Nam nhân không nói một lời nhìn cậu chằm chằm, đột nhiên xoay người cậu đem cậu ôm lấy.

Tô Dật Thuần bị hắn vững vàng ôm vào trong ngực, lời nói kháng cự còn chưa nói ra, liền bị đặt trên giường phòng ngủ mình, cậu ôm lấy gấu Teddy, lại đem con thỏ nhỏ cản trước người mình, có chút bối rối: "Anh muốn làm gì vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!