Chương 29: Vừa Chạm Vào Đã Tách Ra

Kỳ động dục của Omega thường kéo dài suốt bảy ngày, mỗi ngày Tô Dật Thuần ngủ đến xương cốt đều nhũn ra, hơn nữa cậu phát hiện học ở nhà và học ở trường không giống nhau.

Đọc mãi không vào đầu.

Cậu nhìn vở bài tập toán trên bàn, quyết định đem sách vở sang thư phòng của Đỗ Hàn Sương.

Thư phòng của hắn vô cùng sạch sẽ, nghe nói Alpha cao cấp thường có hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế OCD, bắt buộc đồ vật trong phòng mình luôn phải đúng vị trí, cũng không thích người khác vào phòng mình, dọn dẹp cũng phải tự mình làm.

Tô Dật Thuần ngồi trên ghế bành trong thư phòng, tưởng tượng cảnh Đỗ Hàn Sương đeo tạp dề, tay cầm chổi quét dọn mà không nhịn được cười.

Hôm nay Đỗ Hàn Sương không đi làm, ở trong phòng ngủ không biết đang mày mò cái gì.

Tô Dật Thuần cảm thấy đầu đau, miệng đắng, muốn sang phòng Đỗ Hàn Sương tìm kẹo ăn, kết quả mới ra khỏi thư phòng đã thấy Đỗ Hàn Sương đem đồ ăn lên lầu.

"Sao lại ra đây?" Đỗ Hàn Sương lùi một bước để cậu đi trước, Tô Dật Thuần ngoan ngoãn dẫn đường: "Em muốn làm bài tập mà bàn nhỏ quá, khó chịu."

"Khó chiều."

Kỳ động dục đã gần hết, Đỗ Hàn Sương cũng không còn tránh cậu, thoải mái để cậu vào phòng, đặt mâm đồ ăn lên bàn, nói: "Mau tới ăn cơm."

"Đến đây," Tô Dật Thuần mặc áo khoác, đi đến bên hắn, nhìn đĩa đồ ăn đầy màu sắc trước mặt, im lặng một lát rồi hỏi: "Đây là cái gì?"

Mâm đồ ăn vô cùng phong phú, sống động, nào là cơm nắm hình thỏ, bánh bao nhân trứng sữa hình con heo, củ cải hình tên lửa còn có canh trứng sặc sỡ.

Cẩu Đông Tây tấm tắc khen: "Ha hả.

Anh coi hắn như cha nên hắn cũng coi anh thành con giai.

Tình cha con sâu đậm đến mức hắn tự tay làm cơm nhi đồng cho anh đó."

Giọng điệu hệ thống vô cùng ngứa đòn, quả thực là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ: "U là trời, hắn từ chối Bùi Thiếu Bạch chẳng lẽ là do không muốn anh có mẹ kế.

Tấm lòng người cha cảm động quá trời.

Haha."

Tô Dật Thuần chẳng thèm để ý đến cậu ta, quá đê tiện.

Cậu ngồi xuống uống một ngụm canh trứng, rất ngon.

"Sao lại làm cho em cái này?" Tô Dật Thuần ăn bánh bao nhân trứng sữa hình heo con, ngẩng đầu nhìn hắn.

Đỗ Hàn Sương nhìn vệt đỏ ửng bất thường trên mặt cậu, khẽ nhíu mày: "Bởi vì gần đây em ăn kém."

"Nên là muốn dỗ em à?" Tô Dật Thuần cảm thấy đầu óc choáng váng, hơi muốn ngủ, cậu day trán để mình tỉnh táo lại.

Gần đây cậu ăn không được nhiều, tuy muốn ăn nhưng thực sự là nuốt không trôi, trên người cũng khó chịu, nước mắt lộp độp rơi xuống: "Em không muốn làm Omega."

"Không sao, không sao đâu mà," Đỗ Hàn Sương cuống quýt lau nước mắt cho cậu, sờ tay lên trán cậu xem thử, ai ngờ nóng bỏng tay: "Em phát sốt rồi, lên giường nằm nhé?"

Omega thân thể yếu ớt, vào kỳ phát tình càng dễ đổ bệnh, Đỗ Hàn Sương thấy cậu không trả lời, đành khom lưng bế cậu lên.

Omega mười sáu, mười bảy tuổi, thân thể nhỏ nhắn, Đỗ Hàn Sương cảm thấy cậu rất nhẹ, chẳng nặng bao nhiêu, thư là lúc nào cũng có thể biến mất.

Trên gò má cậu còn vương nước mắt, Đỗ Hàn Sương muốn xuống lầu lấy thuốc hạ sốt cho cậu nhưng ống tay áo hắn bị cậu nắm chặt.

Hắn không nỡ bứt ra, đành gọi dì Vương đem thuốc lên.

Chốc lát sau, dì Vương đem hòm thuốc lên, nhìn Tô Dật Thuần hai mắt nhắm nghiền, không khỏi đau lòng: "Mấy hôm trước còn khỏe mạnh, sao đột nhiên lại sốt thế này".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!