Không khí trong xe ngượng ngập, chỉ có bài hát tiếng anh buồn tẻ lặp đi lặp lại.
Cửa sổ xe ngăn cách thế giới bên ngoài, trong xe chỉ có cậu và Ngụy Liễm Mi, cậu dường như thấy môi Ngụy Liễm Mi khép mở, còn không nhịn được khóc, nhưng cậu không nghe thấy gì cả.
Cậu không có gì để nói, mắt lạnh nhìn người phụ nữ trước mặt khóc sướt mướt.
"Xin lỗi con, Thuần Thuần, mẹ có lỗi với con, mẹ… Mẹ biết con sống không tốt, nhưng mẹ không có cách nào, mẹ không biết làm thế nào..."
Người đàn bà xinh đẹp khóc đến nhòe đi lớp trang điểm, đầu óc Tô Dật Thuần choáng váng, cậu cảm thấy có hàng ngàn con ruồi kêu ù ù trong tai.
Cậu nhớ tới lần trước… Rất lâu trước đây, ở thế giới của cậu, vào một buổi tối cuối thu.
Đêm đó thật sự rất lạnh, cậu vừa mới đánh xong trận cuối, đối thủ là một người Đông Nam Á lực lưỡng, cũng không biết hắn ta uống thuốc gì trước khi lên sàn, khi đấu với cậu ra tay rất nặng.
Trận đó thắng chẳng dễ dàng, lúc rời sàn cả mặt đầy máu, tay phải tê rần, không nâng lên nổi, lúc cậu ra khỏi sàn đấu, không cẩn thận làm rơi chìa khóa xuống đất.
Eo cậu bị thương, không cúi xuống được, bỗng một đôi cao gót và một đôi giày da xuất hiện trước mắt cậu, người phụ nữ xinh đẹp giúp cậu nhặt chìa khóa lên, giọng điệu ân cần: "Sao lại bị thương nặng như vậy, có cần đi bệnh viện không?"
Cạnh đó, đám tay chân của ông chủ này khen ngợi nức nở: "Đại ca kiếm đâu ra người tình tốt bụng thế nhỉ? Thấy ai cũng giúp."
"Ha ha ha, tao thích cái vẻ ngây thơ này của ẻm, đàn bà là phải thế này mới tốt."
Tô Dật Thuần chậm rãi ngẩng đầu, hai người đối mặt, cậu thấy khuôn mặt ngỡ ngàng của Ngụy Liễm Mi.
Cậu không nhịn được cười, trần đời còn chuyện nào mỉa mai hơn hay không.
Lần đầu tiên cậu được mẹ quan tâm là khi hai người đã hoàn toàn xa lạ.
Thật đáng buồn, mẹ của cậu, có cũng như không.
Người phụ nữ bên cạnh vẫn đang khóc, Tô Dật Thuần sờ lên chốt mở cửa xe: "Bà còn khóc, tôi sẽ nhảy khỏi xe."
Giọng điệu cố chấp của cậu làm Ngụy Liễm Mi giật mình hốt hoảng, vội vàng ngừng khóc: "Mẹ không khóc, con đừng kích động, Thuần Thuần, con đừng làm bậy."
Nước mắt giả tạo không còn, bà ta lại tỉ mỉ bôi son trát phấn, Tô Dật Thuần nhìn bà ta vừa sụt sịt vừa trang điểm, cảm thấy bản thân chắc là điên rồi.
Chuyện quái quỷ gì thế này.
Tô Dật Thuần không hiểu sao bị đưa tới nhà họ Tô, vừa vào cửa liền thấy Tô Hàng đen mặt, như muốn bùng nổ, trên mặt có một hàng chữ to:"Ông đây ghét mày với mẹ mày, hai người cút đi càng xa càng tốt".
Thái độ không chào đón rất rõ ràng, Tô Dật Thuần lại cảm thấy vui vẻ.
Kẻ khác buồn bực là cậu vui vẻ rồi, tức chết luôn đi, đồ xấu tính.
Tô Dật Thuần cố ý ngồi bên cạnh Tô Hàng, có vòng cổ ức chế nên không cảm thấy gì mấy, nhưng cậu vẫn biết tin tức tố của Alpha bên cạnh sắp phun trào rồi.
Ngụy Liễm Mi sợ sệt nhìn con trai và con riêng, sợ hai người đùng một cái là lao vào choảng nhau.
"…Mày ngồi gần tao như vậy làm gì? Cút xa ra! Tao sợ bị mày lây bệnh."
Tô Hàng lườm cậu tóe khói, bây giờ cậu ta nhìn thấy Tô Dật Thuần là xương sườn lại đau, tên trời đánh này đá cậu ta lăn xuống cầu thang, làm cậu ta bị nứt xương nhẹ, phải nằm trên giường một tuần.
"Chỗ này sáng, tôi thích, tôi cứ ngồi đấy," Tô Dật Thuần liếc cậu ta: "Nếu xuất sắc quá cũng là một loại bệnh, tôi đây bệnh không nhẹ đâu, nhưng mà bệnh này không lây qua cậu được, cậu có kháng thể đó."
"…Đậu má, đây là nhà tôi"
Tô Hàng tức đến đỏ bừng mặt, muốn cho tên đáng ghét này một đấm, ai ngờ cậu ta lại thờ ơ thả ra một câu: "Tôi biết, tôi còn chẳng muốn đến."
Ngụy Liễm Mi nghe cậu nói vậy, suýt thì bị hù chết, vội vàng hoà giải: "Tiểu Hàng, Thuần Thuần không có ý đó…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!