Chương 2: Đây Là Game Nhập Vai Yêu Đương Đúng Chứ

Ngay khi Tô Dật Thuần bị bế lên xe, thanh âm ỉu xìu của Cẩu Đông Tây lại vang lên.

"Leng keng, ký chủ đã khởi động nhánh cốt truyện "Vợ yêu chạy trốn của tổng tài bá đạo", xin ký chủ tiếp tục cố gắng hoàn thành cốt truyện.

Tô Dật Thuần nghe thấy cái tên kỳ quái này, cả người đều căng thẳng.

Cái quỷ gì đây?

Mày mới nhặt lá đá ống bơ à?

Cái tên ngu xuẩn gì thế này? Tao đệt!

Đây là cách đặt tên vừa rách vừa tục của văn ngôn tình thời xưa mà? Buồn nôn tới hạn hán lời luôn.

Đỗ Hàn Sương tất nhiên cảm nhận được thân thể anh căng chặt, cúi đầu liếc anh một cái, nhét anh vào ghế sau rồi trở về ghế điều khiển.

Hắn lấy một miếng dán ngăn pheromone trong ngăn kéo ném cho Tô Dật Thuần, đầu cũng không quay lại mà nói:" Che tin tức tố của cậu lại".

Tô Dật thuần cầm miếng dán ngăn pheromone, trong đầu gọi Cẩu Đông Tây, hỏi nó cách sử dụng.

Cẩu Đông Tây không trả lời, lấy tờ hướng dẫn trong kho tri thức ra cho anh xem.

Có vẻ như nó muốn quán triệt đến cùng thói ăn nói chợ búa của ký chủ.

Tô Dật Thuần dựa theo hướng dẫn xé mở miếng dán ngăn pheromone, dán lên gáy, che tuyến thể kín mít, không lộ ra chút tin tức tố nào.

Anh dịu giọng kêu mấy tiếng Cẩu Đông Tây, dỗ dành nó mãi, thậm chí hứa sau này sẽ không gọi cả tên của nó, chỉ kêu nó là Đông Đông.

Cái tên này dễ nghe hơn nhiều, không cục súc như khi gọi đầy đủ.

Hệ thống bé bỏng nháy mắt sống lại full máu, tâm tình tựa như cầu vồng sau mưa, ríu rít tha thứ cho ký chủ nhà nó, Tô Dật Thuần an tâm hẳn đi.

Dỗ xong hệ thống, Tô Dật Thuần liền qua kính chiếu hậu quan sát người đàn ông đang lái xe kia.

Ngũ quan của hắn góc cạnh, hốc mắt sâu, môi mỏng khi mím lại càng trông lạnh lùng, người lạ chớ gần, ngay cả tin tức tố cũng giống như mùi gỗ và rêu, cảm giác trầm ổn lẫn chút sâu cay, Tô Dật Thuần nghi ngờ hắn phun nước hoa, không thì tin tức tố sẽ chẳng phức tạp như vậy...!

Đỗ Hàn Sương với nhiều năm kinh nghiệm làm quân nhân đã sớm phát hiện thiếu niên đang nhìn hắn chăm chú, nhưng hắn không nói gì.

Người nhìn hắn rất nhiều.

Nhưng hắn sẽ không quay đầu, ánh mắt hắn sẽ mãi dõi theo một người duy nhất.

***Á à, đợi vả mặt nhé công quân ;))))***

Tô Dật Thuần thật ra chỉ nhìn chằm chằm Đỗ Hàn Sương trong chốc lát thôi, cảm thán thể hình của Omega kém xa Alpha, nhìn lại thân thể mình mà bi thương thấu trời xanh.

Thân thể này của nguyên chủ đại khái là 16,17 tuổi, lưng còn đeo cặp sách, thế thì vết thương ở đâu mà có?

Anh nhớ tới đám nữ sinh tới gây gổ ban nãy, trên người họ cũng mặc đồng phục giống anh nhưng thái độ lại chẳng thân thiện chút nào.

Tô Dật Thuần mơ hồ đoán được chút manh mối, chẹp miệng mở cặp sách ra.

Cặp sách gần như rỗng tuếch, chỉ có hai ba quyển sách, ngoài ra không còn gì khác.

Bìa sách giáo khoa bị xé nát bươm, Tô Dật Thuần tùy ý lật, bên trong đủ các loại nhục mạ, mắng chửi.

Bìa sách tiếng Anh bị người ta dùng bút dấu viết một chữ "BI**H" màu đỏ thật to, còn ghi thêm 1 câu tiếng Trung.

"Mời mày đi chết đi giùm tao! Cút!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!