Chương 19: Đỗ Hàn Sương Hái Sao Cho Cậu

**Hey hey***

Đỗ Hàn Sương xử lý Tần Thiển Tự như thế nào, Tô Dật Thuần không biết.

Sau đó, Tần Thiển Tự công khai thú nhận từng chụp lén thậm chí xâm hại Omega nhưng chưa thành, sau đó hắn chuyển trường.

Cậu đoán đây là nhờ có Đỗ Hàn Sương.

Ngày Tần Thiển Tự chuyển trường, Cẩu Đông Tây reo lên: "Tinh! Chúc mừng ký chủ, chi nhánh cốt truyện " Xiên chết tra nam Alpha đó" đã hoàn thành, nhận được phần thưởng cơ bản x1 và đạo cụ quan trọng "hảo cảm của Lâm Uyển."

Mở mắt ra đã đến khoang chính, trong lần khen thưởng này, Tô Dật Thuần trầm mặc, lại mở thêm một cốt truyện chính nữa, cậu mới nhớ cốt truyện lúc trước vẫn chưa xem.

Cậu cẩn thận xem xét bên trong khoang thuyền, rồi nhìn về phía Cẩu Đông Tây đang ngồi trước máy tính.

Hệ thống trong lốt thiếu niên trông không khác gì con người bình thường, biểu cảm sinh động, làn da ấm áp, nhưng cậu ta không phải con người.

Chẳng lẽ cậu xui xẻo đến vậy ư, bị người ta huých một cái là đi bán muối luôn?

Tô Dật Thuần dằn xuống cảm giác chết chóc trong lòng xuống, hỏi Cẩu Đông Tây: "Làm sao xem được cốt truyện chính?"

"Bây giờ anh muốn xem à? Đơn giản thôi." Cẩu Đông Tây chỉ menu trên kho hàng "Anh bấm mở đi, trong lúc xem thì anh sẽ ở trạng thái ngủ, xem nhanh lắm, anh tự làm đi."

"Ừm, tôi đi đây."

Sau khi chọn mở, cậu rơi vào choáng váng, Tô Dật Thuần nôn khan hai cái, chống thân mình nhìn cảnh sắc chung quanh.

Là một biệt thự hoa lệ, khu vườn xinh đẹp, nhưng lại yên tĩnh không tiếng động, dù đẹp đẽ nhưng lại có vẻ tiêu điều.

Tô Dật Thuần đứng ở ngoài cửa sắt, đang nghĩ xem làm sao đi vào thì duỗi tay một cái liền xuyên qua cổng.

Cậu lúng túng đứng trong phòng khách, bỗng nhìn thấy một thiếu niên mười sáu tuổi mặc tây trang đen trắng chỉnh tề, đi xuống cầu thang.

Sắc mặt cậu nhóc tái nhợt, nét non nớt vẫn còn, nhưng thân mình đã phát triển, mang một khí chất lạnh lùng như thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ.

Ai cũng không thể động vào hắn, ai cũng không thể cho hắn ấm áp.

Từ cặp mắt thụy phượng và mùi hương tin tức tố quen thuộc, Tô Dật Thuần nhận ra cậu ta, hẳn là Đỗ Hàn Sương năm mười sáu tuổi, có lẽ vừa mới phân hoá xong, nên không thể thu lại hoàn toàn tin tức tố.

Đỗ Hàn Sương mười sáu tuổi không nhìn thấy cậu, Tô Dật Thuần vì vậy mà to gan đến gần cậu ta đo xem ai cao hơn, vậy mà lại thua.

"Đậu, đám Alpha ăn cái gì mà lớn vậy, đứa nào đứa nấy cao như cái sào…"

Cậu đứng trước mặt Đỗ Hàn Sương trắng trợn nhìn cậu ta, bỗng niên thiếu Alpha ngẩng đầu, tầm mắt xuyên thấu qua cậu, gọi một tiếng bố.

"Sắc mặt con rất kém, cần ta gọi bác sĩ gia đình không?"

Giọng nói uy nghiêm trả lời cậu ta, Tô Dật Thuần lúc này mới quay đầu lại

Alpha này có khí chất trưởng thành, trầm ổn, ít cười ít nói, nhìn ông ta là có thể tưởng tượng được Đỗ Hàn Sương lúc 40 tuổi sẽ trông như thế nào.

Cha con hai người cách nhau ngắn ngủn mười bước chân, trầm mặc nhìn nhau.

"Mẹ con…"

"Sáng nay đã tiễn bà ấy đi, hạ táng ở chỗ tốt, còn lại con không cần lại quan tâm."

"…Lễ tang của mẹ con cũng không được đi nhìn một cái sao?" Sắc mặt Đỗ Hàn Sương càng thêm tái nhợt, Tô Dật Thuần nhìn mà kinh hãi, cậu rõ ràng thấy thiếu niên Đỗ Hàn Sương lung lay, nắm chặt tay vịn cầu thang, tin tức tố sôi trào.

Cha cậu ta không có trả lời, ông ta đến gần rồi thờ ơ đi qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!