Chương 18: Hai Người Thật Sự Là Một Đôi

***Đang định lười thì thấy có bạn comment:"

") thui lại xách đuýt đi làm.

Sau khi tan học, Tô Dật Thuần chậm rì rì sắp xếp sách vở.

Lúc cậu rời khỏi, trong trường chỉ còn lại học sinh làm trực nhật.

Một mình chậm rãi bước về khu để xe, cậu nhìn thấy Lâm Uyển đã đợi từ lâu.

Mặc dù đều là Omega, Tô Dật Thuần vẫn coi mình là thẳng nam mà đối xử với Lâm Uyền, cậu cảm thấy cô gái này xinh xẻo, đáng yêu, dù sao thì nữ so với nam luôn mềm mại hơn.

Lâm Uyển thấy cậu tới, há miệng muốn nói gì đó, ngập ngừng hỏi: "Lời cậu nói hồi sáng là thật à?"

"Cậu chờ tôi lâu như vậy, hẳn là tin lời tôi nói rồi."

Tô Dật Thuần thoải mái dựa vào xe moto, móc từ trong túi ra một viên kẹo vị đào, đưa cho Lâm Uyền: "Ăn không?"

Lâm Uyển nhìn thoáng qua viên kẹo, tay cầm lấy rồi mà miệng vẫn bướng bỉnh cãi lại: " Tôi nể mặt cậu nên mới nhận, không phải tôi muốn ăn kẹo đâu."

Tô Dật Thuần âm thầm lắc đầu, khẽ cười nói: "Cảm ơn cậu đã nể mặt tôi nhé."

"…Cậu đừng nói như thế," Lâm Uyển không khỏi đỏ mặt, cậu ấy cũng là cũng là Omega, sao lại cứ thấy ngại ngùng: "Tần Thiển Tự thật sự sẽ làm hại cậu à? Tôi cảm thấy hắn không phải người như vậy."

Tô Dật Thuần im lặng không đáp, cậu ngậm khóa kéo đồng phục, cắn cắn.

Qua một lúc lâu, Lâm Uyển mới nghe thấy cậu hỏi: "Vậy cậu cảm thấy tôi là người như thế nào?"

Vị đào ngọt ngào tan chảy trong miệng, Lâm Uyển đồng thời có thể ngửi được tin tức tố hương bưởi truyền đến từ trên người thiếu niên, vừa tươi mát vừa sạch sẽ, như một cơn gió lạnh, một áng mây giữa ngày hè oi ả.

"…Bọn họ đều nói cậu rất yếu đuối, vô tích sự, còn nói…" Cô gái dường như khó có thể mở miệng, trộm liếc Tô Dật Thuần một cái, vừa lúc va phải tầm mắt của cậu, thiếu niên cười, nói: "Không sao, cậu nói đi, tôi ổn."

"Cậu đừng để trong lòng, bọn họ nói bậy, là anh kế (?) của cậu nói, Tô Hàng nói cậu là con của tiểu tam, là … là con hoang không cha....! Cậu đừng giận! Tôi thấy cậu rất tốt."

Giọng Lâm Uyển ngày càng nhỏ, đoạn sau rối rít khen bù cho cậu, Tô Dật Thuần không nhịn được cười, vỗ vai cô: "Vậy nên trước khi gặp tôi, trong ấn tượng của cậu, tôi là một kẻ đáng thương, yếu đuối? Không như tôi bây giờ đúng chứ?"

"ừm…"

"Tôi bị lời đồn hủy hoại, còn Tần Thiển Tự không giống vậy, hắn xây dựng vỏ bọc hoàn hảo từ những lời ca tụng giả dối, trên thực tế hắn không phải kẻ tốt lành gì… Cậu đừng thích hắn, cậu xứng đáng với người tốt hơn."

Tô Dật Thuần nhìn cô gái mới 16 trước mặt, cảm thấy cô ấy giống như chú chim nhỏ non nớt.

Cô gái tựa như nàng công chúa trong tháp ngà, lớn lên trong nhung lụa, phú quý, nào có ngờ được thế giới bên ngoài muôn màu muôn vẻ, đồng thời cũng có vô số điều độc ác, xấu xa.

Cô gái ngây thơ làm sao tưởng tượng được trong góc khuất của xã hội có thể tăm tối và nhớp nhúa đến nhường nào.

Tuy nhiên, bên ngoài tháp phức tạp, chưa chắc cuộc sống bên trong tháp sẽ đơn giản.

Ở tuổi này, có người bằng cách dùng danh tiếng và thế lực của gia đình khuyến khích kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, cũng có kẻ bị lu mờ lý chí bởi dục vọng bồng bột mà buông thả, thác loạn, gây ra hậu quả khôn lường.

Hơn nữa, thế giới này là nơi hoàn toàn không có bình đẳng giới.

Viên kẹo trong miệng ngày càng nhỏ, cắn một cái là vỡ ra, dư vị còn đọng trong miệng, nhấm nháp một hồi lại thấy cay đắng.

Lâm Uyển cảm thấy cậu thiếu niên kia duỗi tay vỗ đầu mình, giọng nói dịu dàng: "cậu rất tốt, có chí lớn, hãy đi ngắm nhìn thế giới nhiều hơn, đừng bị che mắt, không cần phải vì một người mà lầm lỡ chính mình, biết không?"

Đôi mắt cô gái ngây thơ như chú nai nhỏ, do dự một chút rồi hỏi: "Tần Thiển Tự rốt cuộc đã làm gì, tại sao cậu khẳng định cậu ta hôm nay sẽ… làm hại cậu?"

Nghe thấy câu nói ngây ngô này, Tô Dật Thuần không biết nên trả lời thế nào, đành phải hỏi Cẩu Đông Tây: "Làm sao thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tụi con gái hả? Chẳng lẽ phải huỵch toẹt ra Tần Thiển Tự mua thuốc mê, còn từng lén chụp ảnh 18+, tấn công tình dục và cưỡng bức đánh dấu người vô tội à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!