Kỳ nhạy cảm của Đỗ Hàn Sương kéo dài một tuần, Tô Dật Thuần về đến nhà liền ra vườn xem hoa.
Cậu nhân lúc hắn không để ý, âm thầm trồng một cây tỏi trong góc vườn, bên cạnh cây hoa lan.
Hoa lan lúc chưa nở hoa trông chẳng khác cây tỏi là mấy, Tô Dật Thuần nhìn hai cây xanh biếc y chang nhau, không nhịn được cười.
Trời trở lạnh, mùa thu xơ xác tiêu điều đã đến.
Áo đồng phục cộc tay mùa hạ của Tô Dật Thuần đổi thành áo khoác mỏng.
Mỗi sáng sớm trước khi đi học cậu đều lấy cớ đi tưới hoa để xem cây tỏi của mình.
Sáng nay cũng vậy, xem xong tỏi, cậu cắt lấy một nhành hồng nở rộ rồi chạy ra ngoài, bỗng thấy chú Trần đeo kính râm, gương mặt hận thù, mở nắp xe trước kiểm tra gì đó.
Hoa hồng mùi thơm ngào ngạt, Tô Dật Thuần cúi đầu ngửi, không quấy rầy chú Trần cool guy, mà chạy một mạch vào phòng khách, hỏi Đỗ Hàn Sương, người đang chăm chú xem thị trường chứng khoán: "Anh, hình như xe hỏng rồi?"
"Chắc vậy," Đỗ Hàn Sương vẫn chăm chú làm việc: "Trong gara còn xe, không sợ đến muộn."
Tô Dật Thuần không trả lời, nhét hoa hồng vào tay hắn, Đỗ Hàn Sương giương mắt, nhìn thấy Tô Dật Thuần đang cười thẹn thùng lấy lòng.
"…Có chuyện mau nói," Alpha trưởng thành nhẹ nhàng miết lấy cánh hoa, cười mỉm: "Ngắt hoa nhà tôi để tặng cho tôi, em cũng được lắm."
Tô Dật Thuần làm bộ không nghe thấy, da mặt dày dihcj ghế đến gần hắn, giả bộ dễ thương bảo: "Không đi ô tô được không? Motor lần trước chúng ta lái thích lắm mà".
Đỗ Hàn Sương không trả lời, kéo cổ áo cậu đến gần rồi ngửi: "Lại hút trộm thuốc? Thôi được, hôm nay cho em lái motor đi học, đưa thuốc lá đây, tôi cho em đi."
Thiếu niên cứng đờ cả người, trong thế giới này, mua thuốc lá cần phải có chứng minh nhân dân, trẻ vị thành niên không được mua, mà cậu thì chưa đủ tuổi.
Bao này hai hôm trước đổi từ chỗ Cẩu Đông Tây, còn chưa hút hết nửa bao.
Đỗ Hàn Sương vui vẻ nhìn khuôn mặt đen sì của cậu, cảm thấy trêu nhóc con này vui thật.
Hắn lắc đầu, làm bộ bất đắc dĩ nói: Vậy thôi, em cứ giữ thuốc lá đi, chút nữa chú Trần đưa em …"
Bàn tay bỗng bị nắm lấy, lòng bàn tay bị nhét một bao thuốc bẹp dí.
"Em chỉ có bao nhiêu đây thôi… Anh cầm đi, xe ở đâu vậy?"
Tô Dật Thuần hơi ngẩng đầu, lúc đối mắt với Đỗ Hàn Sương, đột nhiên tim cậu đập lỡ một nhịp.
Thật tình mà nói, Đỗ Hàn Sương rất anh tuấn, hắn có một đôi mắt thụy phượng hờ hững, ánh mắt sắc sảo như có đao, khuôn mặt góc cạnh, trên người luôn có khí thế ngang tàng, cao ngạo.
Nhiều năm mài dũa trong quân đội cho hắn một vẻ ngoài vừa gai góc, cường thế vừa thâm tàng bất lộ.
Dù là trong thế giới của cậu, người như Đỗ Hàn Sương luôn được kẻ khác coi trọng.
Ánh mắt cậu quá chăm chú, Đỗ Hàn Sương hất cằm hỏi: "Làm sao vậy?"
"Không có gì, anh đẹp trai quá," Tô Dật Thuần xòe tay trước mặt Đỗ Hàn Sương: "Anh trai tốt của em, cho em 3 đồng mua Coca được không?"
Đỗ Hàn Sương liếc hắn một cái, lấy ví tiền từ túi áo vest.
Lúc hắn mở ví ra, Tô Dật Thuần liếc thấy bên trong ví tiền kẹp một tấm ảnh.
Thanh niên trên ảnh tuấn tú văn nhã, rất ưa nhìn, tuy chưa coi là xinh đẹp, nhưng đặc biệt ở khí chất ôn hòa, dịu dàng.
Tô Dật Thuần đoán đây là bạch nguyệt quang của Đỗ Hàn Sương, cũng chính là nhân vật chính của thế giới này, là người Đỗ Hàn Sương cầu mà không được.
Đỗ Hàn Sương đưa cho cậu một tờ một trăm, còn hỏi đủ chưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!