Liễu Hoài Nhứ hỏi rất nghiêm túc, nhưng Dư An không muốn nàng phải phiền lòng vì những chuyện này, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Không có gì đâu. Chúng ta mau ngủ thôi."
Nàng cứ ngỡ đó là ý tốt, nhưng Liễu Hoài Nhứ nghe xong liền lạnh mặt, tay chậm rãi trượt xuống rồi xoay người lại, đưa lưng về phía nàng.
Khoảnh khắc ấm áp vừa rồi bỗng chốc tan biến, Dư An biết lời nói của mình đã làm Liễu Hoài Nhứ không vui. Nàng cọ tới cọ lui xán lại gần phía sau, định ôm lấy eo đối phương thì bị Liễu Hoài Nhứ lạnh lùng gạt tay ra, giọng điệu nhạt nhẽo: "Chẳng phải nói là buồn ngủ rồi sao?"
"Nàng giận à?"
Liễu Hoài Nhứ quay lưng lại, mím môi phủ nhận: "Không có, chẳng phải nàng bảo buồn ngủ sao?"
Lời này rõ ràng là đang dỗi, Dư An tự kiểm điểm lại cũng thấy mình nói năng chưa thỏa đáng, bèn cứng rắn ôm lấy nàng, ghé sát bên tai thủ thỉ: "Ta không phải muốn giấu nàng, chỉ là sợ nói ra lại khiến nàng lo lắng theo thôi."
Nghe thấy câu này, bàn tay đang muốn đẩy ra của Liễu Hoài Nhứ bỗng khựng lại, nàng thở dài đầy bất lực: "Sao nàng biết nói ra chỉ có lo lắng? Vì sao không thể là cùng nàng chia sẻ gánh nặng đây?"
"Ta..." Dư An muốn biện minh nhưng lại thấy mình đuối lý. Khi Liễu Hoài Nhứ hỏi, phản ứng bản năng của nàng là không muốn nói, nhưng giờ bị vặn hỏi như vậy mới nhận ra ý nghĩ của mình quả thực không đúng.
Dừng một chút, nàng mới nói tiếp: "Thật ra là thiếu chút bạc, ta có chút phiền lòng."
Nghe xong, Liễu Hoài Nhứ chớp mắt, quả nhiên không ngoài dự đoán của nàng.
Hôm nay khi Võ Đại mang chiếc nồi lẩu đồng ra, Dư An rõ ràng rất vui, lúc bảo Võ Đại làm thêm mấy cái vẫn còn cười, nhưng cười rồi lại trầm xuống, cũng không nhắc lại chuyện mở tiệm nữa. Lúc đó nàng đã đoán có lẽ là liên quan đến tiền nong.
Liễu Hoài Nhứ gạt tay nàng ra rồi ngồi dậy, tìm kiếm quanh mép giường một lát, sau đó quay lại đưa cho nàng xem.
Dư An nhìn kỹ, phát hiện đó là một ít bạc vụn, đại chừng năm sáu lượng.
Nàng kinh ngạc thốt lên: "Chuyện này... Ở đâu ra mà nhiều bạc thế này?"
Số bạc này Liễu Hoài Nhứ vẫn luôn giữ kỹ trong tay. Trước kia nàng sợ Dư An lại đem nhà cửa ruộng vườn đi gán nợ nên không dám cho nàng biết. Lúc chuộc Dư Lật về, nàng vốn định lấy ra, nhưng thấy lúc đó Dư An có tiền nên nghĩ cứ giữ lại để làm vốn liếng phòng thân, vạn nhất sau này Dư An cần đến ví như hiện tại, nàng mới lấy ra.
Sau khi giải thích rõ sự tình, nàng hơi ngượng ngùng vén lọn tóc mai. Tuy nàng không có ý định giấu giếm ác ý, chỉ là muốn dự phòng bất trắc, nhưng vẫn lo Dư An trách mình gạt gẫm. Chẳng ngờ Dư An hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó, nàng ôm chầm lấy Liễu Hoài Nhứ hôn một cái, cười rạng rỡ: "Thê tử, nàng thật khiến ta quá đỗi bất ngờ."
Dư An đang sầu vì tiền, Liễu Hoài Nhứ lúc này lấy tiền ra đúng là niềm vui bất ngờ.
Nhưng sau phút hân hoan, Dư An lại có chút không nỡ nhận số tiền này.
"Ta... Hay là để ta nghĩ cách khác, số tiền này nàng cứ giữ lấy, sau này không biết lúc nào lại cần dùng đến."
Ai ngờ Liễu Hoài Nhứ nghe vậy liền lộ vẻ không vui, đôi mày thanh tú khẽ chau lại, nàng dúi mạnh số bạc vào lòng Dư An, nhất quyết bắt nàng cầm lấy. Hai người giờ đây đã tâm ý tương thông, nếu không nhận số tiền này, Liễu Hoài Nhứ chỉ cảm thấy Dư An đang khách sáo quá mức.
Đẩy tới đẩy lui, Dư An cũng nhận ra Liễu Hoài Nhứ đang dỗi, nhưng thâm tâm nàng thực sự muốn thê tử giữ tiền để phòng thân. Thấy nàng ấy kiên quyết, nàng đành thay đổi ý định.
"Vậy số tiền này ta lấy trước ba lượng, còn lại nàng giữ làm chi tiêu hằng ngày. Chờ sau này tiệm kiếm được tiền, ta sẽ giao hết cho nàng quản."
Hiện giờ tiền bạc trong tay Dư An cũng chỉ chừng sáu bảy lượng, đều là tiền vừa kiếm được gần đây. Nàng cứ nung nấu ý định mở tiệm nên tiền nong chưa bao giờ ổn định, tay trái thu vào tay phải lại chi ra, chỉ có thể đợi sau này ổn định mới giao hết cho Liễu Hoài Nhứ.
Chuyện này vốn nàng luôn ấp ủ trong lòng, giờ đây mới nói ra với nàng ấy. Đối với Liễu Hoài Nhứ, tiền tài chỉ là vật ngoài thân, đặt ở đâu cũng vậy, nàng không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ khẽ vâng một tiếng.
Sáng sớm hôm sau sau khi dùng bữa, hai người liền sang nhà Nhị nãi nãi một chuyến. Tuy hôm qua Nhị nãi nãi hẹn buổi trưa, nhưng Dư An còn muốn về nhà thử chiếc nồi lẩu đồng kia nên mới đến sớm.
Vừa vào nhà đã thấy Nhị nãi nãi đang cùng Nhị bá uống trà. Thấy Dư An đến, bà cười tươi vẫy tay gọi nàng lại. Nụ cười hôm nay so với vẻ mặt nghiêm nghị hôm qua quả là một trời một vực, khiến Dư An không khỏi nghi hoặc, chẳng rõ bà định nói chuyện gì.
Khi nàng tới gần, Nhị nãi nãi bảo Nhị bá nhường chỗ, rồi kéo tay nàng ngồi xuống, dáng vẻ hiền từ hỏi han đủ điều. Từ chuyện làm ăn ở huyện thành ra sao, tình cảm với Liễu Hoài Nhứ thế nào, đến việc Dư Lật bên cạnh có giúp ích được gì không, và cả vấn đề con cái mà lần nào bà cũng không quên nhắc tới.
Dư An lần lượt đáp lại các câu hỏi, đến câu cuối cùng, nàng liếc nhìn Liễu Hoài Nhứ bên cạnh rồi mới trả lời: "Hiện giờ làm ăn mới bắt đầu khởi sắc, con tính đợi thời gian tới mua được nhà cửa trên huyện rồi mới tính đến chuyện con cái."
Việc này hai người đã bàn bạc từ trước, Liễu Hoài Nhứ cũng phụ họa theo: "Nhị nãi nãi, hiện giờ Càn quân đang dốc lòng lập nghiệp, *chất tôn tức cũng rất tán đồng ạ."
*chất tôn đức: cháu dâu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!