Liễu Hoài Nhứ ngẩn người trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã định thần lại, ráng hồng lan nhanh trên gò má, nàng hờn dỗi nói: "Thật không biết xấu hổ, nói năng bậy bạ gì thế."
"Phải, phải, là ta nói bậy. Thê tử nhà ta hiền thục thế này, sao có thể tùy tiện ăn giấm chua được chứ."
Giữa dòng người qua lại, Dư An vừa nói vừa nâng lấy khuôn mặt Liễu Hoài Nhứ, tưởng như chỉ chớp mắt sau là có thể chạm vào bờ môi nàng. Thế nhưng đúng lúc nàng đang mơ màng ghé sát tới, Liễu Hoài Nhứ đột nhiên lùi lại phía sau. Dư An mất đà, vấp phải hòn đá, suýt chút nữa thì ngã nhào một vũng.
Dư An đứng vững lại, định bụng hỏi nàng sao lại né tránh, nhưng thấy vẻ mặt nàng đầy lo lắng, lời định nói lại nghẹn nơi cổ họng. Nàng chỉ đành tủi thân tiến đến trước mặt nương tử, hừ hừ vài tiếng như đang làm nũng.
Thấy dáng vẻ dính người quá mức ấy, Liễu Hoài Nhứ cảm thấy mình cũng phát ngại lây, nàng rút tay ra khỏi tay đối phương, giả vờ chê bai: "Bao nhiêu người đang nhìn, nàng xem mình ra cái thể thống gì!"
Lúc này Dư An mới sực nhớ xung quanh còn có bao nhiêu người, nàng lập tức đứng thẳng lưng, nắm lấy tay Liễu Hoài Nhứ, nghiêm túc nói: "Chúng ta đi thôi."
Nghi lễ bái đường thành thân cũng không có gì quá khác biệt. Dư An mấy ngày trước vừa mới chứng kiến một lần, nên lần này hứng thú không cao, chưa kể bên cạnh còn có vài kẻ khiến nàng thấy phiền lòng.
Tào Bưu vốn là Lí trưởng, lại có quan hệ thân thiết với tông tộc họ Dư, nên ngồi cùng bàn đều là người nhà họ Dư. Dư Nhị nãi nãi ngồi ghế chủ tọa, kế đến là Nhị bá, Nhị thẩm, Tứ cô, rồi đến Dư Tranh, Dư Tùng và Sơ Sơ.
Dư An không muốn chen chúc với đám người này, bèn cùng Liễu Hoài Nhứ ngồi xuống bàn bên cạnh, sát chỗ Võ Đại để tiện trò chuyện.
Võ Đại đưa thê tử đi cùng, còn Võ Vinh và Võ Thu Thu thì không đến. Hai người ghé đầu vào nhau, Dư An bị Võ Đại kéo vào chuyện phiếm, nhắc lại việc lần trước ở huyện thành nàng nhờ hắn làm cái nồi lẩu bằng đồng.
Nghe Võ Đại nói đã làm xong, Dư An kinh ngạc trước hiệu suất của hắn, vội hỏi: "Nhanh vậy sao? Chẳng phải còn phải gieo ngô mất mấy ngày nữa sao?"
"Ngô đã gieo xong từ hôm qua rồi, sáng nay ta tranh thủ lúc rảnh làm nốt cái nồi lẩu cho xong."
Võ Đại nói đoạn, Dư An không khỏi cảm thán: "Tay nghề của huynh thật khéo léo."
Võ Đại cười hì hì: "Lát nữa ta sẽ mang sang nhà cho ngươi."
"Được!"
Dư An và Liễu Hoài Nhứ vốn định đưa Dư Lật về huyện thành ngay trong đêm, nhưng nghe Võ Đại nói vậy, nàng quyết định hôm nay ở lại. Dư An quay sang nói với Liễu Hoài Nhứ một tiếng, nàng cũng không có ý kiến gì.
Tin tức từ Võ Đại khiến Dư An vui khôn xiết, nụ cười trên mặt càng lúc càng rạng rỡ. Cảnh này vô tình lọt vào mắt Dư Tranh ngồi đối diện. Nhưng lần này nàng ta không buông lời châm chọc như mọi khi, mà chỉ nhìn Dư An với nụ cười đầy ẩn ý.
Lát sau, Dư An mới hiểu nụ cười đó có nghĩa là gì.
Cơ Thiệu Khang đến muộn, Dư Tranh gọi hắn sang ngồi cùng bàn này, còn chủ động nhích chỗ để hắn ngồi cạnh Sơ Sơ.
Thân phận sĩ tử của Dư Tranh vốn được Tào Bưu coi trọng, nay nàng ta lại cùng bằng hữu Cơ Thiệu Khang mở tư thục trong thôn, Tào Bưu lại càng thêm phần kính trọng, thấy hắn đến liền bước tới chào hỏi vài câu.
Những chuyện này Dư An đều có thể hiểu được, duy chỉ có việc Cơ Thiệu Khang dù ngồi cách Sơ Sơ và nàng, nhưng ánh mắt cứ chốc chốc lại liếc về phía Liễu Hoài Nhứ.
Dù Liễu Hoài Nhứ vẫn luôn cúi đầu, tay nắm chặt tay nàng dưới gầm bàn, nhưng hành vi của Cơ Thiệu Khang vẫn khiến Dư An vô cùng bực bội.
Hắn ta coi nàng là người vô hình đấy à?
"Trưởng tỷ, vị này là Cơ Thiệu Khang, không biết tỷ còn nhớ không?"
Dư Tranh vừa cất lời, Dư An đã biết ngay nàng ta chẳng có ý tốt gì. Nàng hững hờ gật đầu, phản ứng chậm chạp. Dư Tranh lại như không thấy sự lạnh nhạt đó, tiếp tục nói: "Thiệu Khang huynh trước đây nhận không ít ơn huệ của Đại nãi nãi và Trưởng tẩu. Nay Đại nãi nãi không còn, huynh nên kính Trưởng tẩu một ly rượu mới phải đạo."
Lời vừa thốt ra, sắc mặt mọi người trong bàn trừ Dư Nhị nãi nãi đều biến đổi. Tứ cô và Sơ Sơ thì lộ vẻ hả hê, Dư Tùng sửng sốt, còn Nhị bá thì lo lắng nhìn về phía Dư Nhị nãi nãi.
Nhưng Nhị nãi nãi như thể không nghe thấy gì, chỉ điềm nhiên liếc nhìn Dư An một cái.
Lời này của Dư Tranh rõ ràng là coi thường Dư An. Bình thường, Càn Nguyên là chủ gia đình, dù Cơ Thiệu Khang muốn tạ ơn Liễu Hoài Nhứ thì cũng nên kính rượu cả hai người, tuyệt không thể chỉ kính riêng Liễu Hoài Nhứ.
Dư Nhị nãi nãi không lên tiếng là muốn xem Dư An sẽ ứng phó ra sao.
Cơ Thiệu Khang nâng chén rượu, ánh mắt lộ rõ tình ý không giấu diếm, ôn tồn nói: "Thuở thiếu thời đa tạ Dư Đại nãi nãi và Liễu nương tử chiếu cố, bằng không Thiệu Khang sao có được ngày hôm nay. Dư Đại nãi nãi tuy đã khuất nhưng Thiệu Khang vẫn luôn ghi lòng tạc dạ, nay mượn hỉ sự nhà họ Tào, xin kính Liễu nương tử một ly."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!