Liễu Hoài Nhứ mỉm cười như thế khiến Dư An cảm thấy có chút "nguy cơ", nàng vội vàng cúi đầu lùa hai miếng cơm, nhỏ giọng nói: "Không... không có gì, thức ăn ngon lắm."
Liễu Hoài Nhứ cũng khẽ "ừ" một tiếng, không buồn để ý đến Dư An nữa.
Sau bữa trưa, Dư An cùng Võ Đại nghỉ ngơi một lát rồi định ra đồng tiếp tục làm việc. Hai người vừa bước tới cửa, Dư Lật đã từ phía sau đuổi theo.
Dư Lật có chút thẹn thùng nói: "Trưởng tỷ, muội cũng muốn đi làm việc với mọi người."
Vì chưa từng làm việc đồng áng nên Dư Lật có chút ngượng ngùng, sợ hai người chê cười mình, bèn bổ sung thêm: "Trưởng tỷ, muội trưởng thành rồi, cũng nên san sẻ gánh nặng cùng tỷ, cho nên..."
Lời còn chưa dứt, vai nàng đã bị Dư An ôm lấy. Vốn dĩ Dư An định choàng cổ Dư Lật, nhưng không ngờ động tác này lại có chút khó khăn. Dư An nhìn Dư Lật mới vài tháng mà chiều cao đã gần bằng mình, cười nói: "Lớn nhanh thật đấy, chẳng mấy chốc mà cao hơn tỷ rồi, đúng là trưởng thành thật rồi."
Dư Lật được nàng ôm vai, cũng cười theo: "Vâng, muội lớn rồi, có thể giúp đỡ trưởng tỷ."
"Được, vậy cùng đi thôi!"
Dư Lật tuy chưa từng làm việc này nhưng lại rất thông minh, chỉ mất một buổi chiều mà đã có thể dắt trâu cày ruộng thành thạo. Buổi tối về nhà ăn cơm, Dư An còn không ngớt lời khen ngợi Dư Lật với Liễu Hoài Nhứ, khiến con bé ngượng đến đỏ cả mặt.
"Đâu có quá lời như trưởng tỷ nói đâu."
"Là thật đó Hoài Nhứ, con trâu kia ta còn chẳng thúc đi nổi, vậy mà Dư Lật chỉ một loáng đã tìm ra bí quyết rồi."
Mải làm việc cả buổi chiều, Dư An dường như đã quên bẵng chuyện giữa trưa, nhưng Liễu Hoài Nhứ thì vẫn nhớ rõ. Nàng tiếp lời Dư An một cách hững hờ: "Ồ, vậy sao?" Thậm chí còn có chút ý vị châm chọc: "Dư Lật xưa nay vốn thông minh hơn người nào đó mà."
Câu đầu Dư An chưa nhận ra điều gì, nhưng đến câu sau thì nàng đã hiểu.
Liễu Hoài Nhứ lại đang ngập trong hũ giấm chua rồi.
Mà cái ghen này lại đến một cách thật khó hiểu.
Tuy nhiên, vì có Dư Lật ở đó nên nàng cũng không tiện tiếp lời, đành nghe rồi để đó, dự định buổi tối về phòng mới dỗ dành sau.
Liễu Hoài Nhứ lúc này cũng không muốn đoái hoài đến nàng.
Thế là hai người thay phiên nhau trò chuyện với Dư Lật. Nói được một lúc, Dư Lật cũng nhận ra hai người hình như đang giận dỗi nhau nên chủ động dừng đề tài lại.
Nàng buông đũa xuống, trịnh trọng nói: "Trưởng tỷ, tẩu tử, muội có chuyện muốn thương lượng với hai người."
Hai người cũng đặt đũa xuống nghe nàng nói.
"Trưởng tỷ, cửa hàng trên huyện cần tỷ quán xuyến, nên muội muốn những ngày tới sẽ ở lại trong thôn cùng Võ Đại ca gieo trồng cho xong. Dù sao... dù sao ở cửa hàng cũng đã ổn định, muội về muộn vài ngày cũng không sao."
Thực ra Dư Lật hiểu rất rõ mọi chuyện. Tuy Dư An bảo nàng ở cửa hàng giúp đưa hàng, nhưng một ngày cũng chỉ đi một hai chuyến, Lý Tiến hay Tạ Phương tranh thủ lúc rảnh đều có thể làm được.
Cho nên, Dư Lật muốn dành sức lực của mình vào nơi thực sự cần thiết.
"Còn nữa trưởng tỷ, chúng ta là người một nhà, tỷ không cần trả tiền công cho muội đâu. Hơn nữa tiền muội đi học ở thư viện..."
Hiện giờ mọi việc nàng đều phải dựa vào Dư An, sao có thể mặt dày nhận tiền công được. Tuy Dư An là trưởng tỷ, nhưng nàng không thể cả đời cứ dựa dẫm như vậy mà sống.
Ý tứ trong lời nói của Dư Lật, Dư An đều hiểu, nhưng nàng có chút không đành lòng. Trầm tư một lát, nàng nói: "Để muội ở cửa hàng phụ giúp đúng là cần thiết, còn về tiền công đó là chi phí cho muội ở thư viện sau này. Dù là người một nhà, nhưng muội làm việc thì nhận thù lao là lẽ đương nhiên."
"Nên muội đừng nghĩ ngợi nhiều, đây là thành quả lao động của muội."
Giọng điệu Dư An có phần nghiêm túc khiến Dư Lật không dám ho he thêm. Không khí bỗng chốc đông cứng lại, Liễu Hoài Nhứ kịp lúc lên tiếng: "Nếu ở lại đây trồng trọt cùng Võ Đại ca khiến muội thấy thoải mái hơn thì cứ ở lại đi. Ta và trưởng tỷ của muội sáng mai sẽ về huyện."
Dư An nghe vậy liền quay đầu lại, nhíu mày nói: "Hoài Nhứ, Dư Lật còn nhỏ mà."
"Không nhỏ đâu, nếu không phải Dư Lật muốn đi thư viện đèn sách thì đã đến tuổi thành thân với Thu Thu rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!