Chương 9: (Vô Đề)

"Chất tôn tức phụ, Dư An có ở nhà không?"

Nghe tiếng gọi, hai người đồng thời quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Dẫn đầu là một lão phụ mặc viên lãnh bào màu đỏ tía, sắc mặt nghiêm nghị, dáng đứng thẳng tắp. Hai bên tả hữu bà là một nam một nữ. Dựa theo lời hôm qua Võ Thu Thu nói, Dư An đoán vị lão phụ này hẳn chính là Dư nhị nãi nãi.

Người đứng bên trái là Dư nhị bá, dáng vẻ điển hình của một Càn Nguyên quân, thân hình cao lớn, cường tráng.

Bên phải là một nữ nhân, hẳn cũng là Càn Nguyên, dung mạo có phần nhu hòa hơn, chỉ là sắc mặt không được tốt.

Trong lúc Dư An còn đang nghĩ ngợi, Liễu Hoài Nhứ đã cố nén thân mình không thoải mái, đi trước một bước ra cửa nghênh đón, cung kính hành lễ gọi: "Nhị nãi nãi, nhị bá, tứ cô."

Dư nhị bá cùng Dư tứ cô đối với Liễu Hoài Nhứ còn tính khách khí, riêng Dư nhị nãi nãi chỉ khẽ gật đầu, không cho nàng sắc mặt tốt, ánh mắt lướt qua Liễu Hoài Nhứ, chỉ chăm chú nhìn Dư An.

Ngay cả Dư An cũng cảm nhận được sự lúng túng của Liễu Hoài Nhứ.

Nàng không khách khí đáp lại một ánh nhìn, rồi bước lên trước, hành lễ gọi một tiếng: "Nhị nãi nãi."

Lại lần lượt chào hai người còn lại.

Sau đó nàng đưa tay kéo cổ tay Liễu Hoài Nhứ. Khi bị kéo, Liễu Hoài Nhứ khẽ giãy một chút, nhưng có lẽ nghĩ còn người ngoài, nên không cố chấp, mặc cho Dư An kéo nàng lại gần.

Dư An như trách nhẹ: "Nương tử cơ thể nàng không khoẻ, còn ra đây làm gì? Mau vào trong nghỉ ngơi."

Nghĩ đến nguyên do khiến nàng không thoải mái là vì mình, Dư An không khỏi tự trách, chỉ mong nàng sớm trở về nghỉ ngơi cho tốt.

Liễu Hoài Nhứ lộ vẻ khó xử, nhìn Dư An một cái, lại nhìn nhị nãi nãi các nàng, khẽ lắc đầu.

"Nghe lời, nàng vào trước đi, nơi này đã có ta."

Dư An vỗ nhẹ tay nàng trấn an. Vỗ xong mới phát hiện thân thể nàng cứng đờ lợi hại, còn tưởng nàng càng thêm khó chịu, liền thúc giục: "Mau vào đi."

Nàng không nghĩ nhiều, cũng không để ý ánh mắt Dư nhị nãi nãi nhìn mình càng lúc càng không đúng.

Từ xưa tới nay, Càn Nguyên chủ ngoại sự, Khôn Trạch lo nội vụ, quản gia sinh dưỡng.

Vừa rồi Dư nhị nãi nãi tỏ vẻ lạnh nhạt với Liễu Hoài Nhứ cũng bởi vì lẽ đó. Càn Nguyên còn chưa ra nghênh đón, một Khôn Trạch như nàng lại bước ra trước, kiểu người cổ hủ như nhị nãi nãi tự nhiên khó chấp nhận.

Nhưng... bà cũng không phải cố ý xem nhẹ Liễu Hoài Nhứ.

Chỉ là bất mãn Dư An mà thôi.

Dù sao hoàn cảnh nhà Dư An khác biệt, nhị nãi nãi là trưởng bối nhìn nàng lớn lên, Dư An là hạng người thế nào bà hiểu rõ hơn ai hết.

Nếu Liễu Hoài Nhứ không ra mặt, cái nhà này e rằng chẳng còn ai đứng đỡ.

Đừng nói Dư gia, cả thôn Trạch Nguyên ai mà chẳng biết, Dư An là kẻ không nên thân.

Ngoài việc ăn hoa tửu, dạo thanh lâu, chẳng có tiền đồ gì khác.

Thế nhưng hôm nay lại khác thường, cư nhiên biết hỏi han Liễu Hoài Nhứ, ngày thường nàng chỉ mong mọi chuyện đều do Liễu Hoài Nhứ gánh thay. Nghĩ vậy, nhị nãi nãi không khỏi nhìn Dư An thêm vài lần.

Nhìn kỹ mới phát hiện, trên mặt Dư An không còn vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, y phục cũng đổi từ viên lãnh bào sang vải bố mộc mạc. Khi che chở Liễu Hoài Nhứ, trong mắt còn lộ ra vài phần chân thành.

Chẳng lẽ... Dư An thật sự sửa mình?

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua, rất nhanh đã bị nhị nãi nãi phủ định.

Trước kia Dư An cũng từng vài lần biểu hiện rất tốt, nhưng chẳng mấy ngày lại lộ nguyên hình. Không thể tin được!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!