Chương 8: (Vô Đề)

Vừa rồi lúc giằng co với Dư An, Liễu Hoài Nhứ chợt cảm thấy có điều không ổn.

Sau gáy nàng hơi ngứa, lại có chút nóng ran, tiếp đó trong không khí thoang thoảng một mùi hương lạnh như có như không. Nàng chẳng còn tâm trí đâu mà cãi vã với Dư An nữa, lập tức quay vào phòng bôi thuốc ức chế.

Kỳ mưa móc của nàng đã gần kết thúc, tuyệt đối không thể để Dư An phát hiện vào lúc này.

Khi nãy lúc dây dưa với Tào Quản, Dư An đứng sát nàng như vậy, khiến thần kinh nàng căng cứng khác thường.

Nàng lấy chiếc bình sứ nhỏ ra, nhẹ nhàng mở nắp. Liễu Hoài Nhứ khẽ kéo cổ áo xuống một chút, vén mái tóc đen dài ra sau. Động tác có phần vội vã, sợ rằng bất cứ lúc nào Dư An cũng có thể xông vào, nên nàng không nghe thấy tiếng nàng ấy gọi ăn cơm.

Nàng lấy từ trong bình sứ ra một ít thuốc ức chế, vừa định bôi ra sau cổ thì "két" một tiếng, cửa bị Dư An đẩy mở.

Toàn thân Liễu Hoài Nhứ run lên, siết chặt chiếc bình trong tay, lạnh giọng nói: "Ra ngoài."

Dư An còn nói thêm điều gì đó, nhưng tâm trí Liễu Hoài Nhứ hoàn toàn không đặt ở đó, căn bản chẳng để ý nàng nói gì, chỉ hoảng loạn vì hai người đang ở chung một phòng.

"Ta bảo ngươi ra ngoài, ngươi nghe không hiểu sao?"

Đợi đến khi Dư An thật sự bước ra, Liễu Hoài Nhứ mới thở phào một hơi.

Nếu bị Dư An phát hiện, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Những cảnh tượng của hai năm trước lần lượt hiện lên trong đầu nàng, đáy mắt thoáng qua một tia sợ hãi và chán ghét.

Nhưng rất nhanh nàng đã thu lại cảm xúc, giấu kỹ bình sứ, mở cửa sổ cho thoáng khí rồi mới bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng đã thấy Dư An ngồi trên chiếc ghế nhỏ, không chớp mắt nhìn nàng.

Bị ánh mắt trong trẻo ấy nhìn thẳng, Liễu Hoài Nhứ có chút thất thần, trong lòng lại dấy lên cảm giác chột dạ.

Chẳng lẽ... bị nàng phát hiện rồi?

Nghĩ kỹ lại, không thể nào.

Nếu Dư An phát hiện, tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng. Nàng từng thấy ánh mắt Dư An khi phát cuồng, giống như muốn nuốt chửng nàng.

Nhưng ánh mắt trong trẻo thế này, lại càng không nên xuất hiện trên người Dư An.

Trong chốc lát, Liễu Hoài Nhứ không biết nên đối phó với Dư An đang "diễn kịch" thế nào cho phải.

Hai ngày đầu, nàng một mực tin rằng Dư An chỉ đang diễn cho nàng xem, nhất định lại muốn từ nàng lấy đi thứ gì đó. Hôm nay lòng nàng lại dao động một thoáng, nhưng vẫn không ngừng tự nhắc mình phải cẩn thận.

Tuyệt đối không được mềm lòng, rơi vào bẫy của nàng.

Nghĩ vậy, tâm mới hơi ổn lại, nàng ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, Dư An đã đẩy bát đũa về phía nàng, rồi đẩy hai món ăn đến trước mặt.

Nói là đẩy, thật ra chỉ nhẹ nhàng dịch sang một chút. Bàn ăn vốn nhỏ, chỉ là chiếc bàn con, hai người ngồi vừa đủ.

Nhưng ý tứ lấy lòng của Dư An thì lại vô cùng rõ ràng.

Không hề hay biết Liễu Hoài Nhứ đang nghĩ ngợi bao nhiêu điều, Dư An còn vui vẻ giới thiệu: "Ta thấy bên kia có mấy hũ dưa muối nên lấy xào với thịt."

Nàng chỉ tay về phía bếp. Liễu Hoài Nhứ nhìn theo, khẽ gật đầu, rồi im lặng ăn cơm.

Trạch Nguyên thôn nơi họ ở thuộc Lâm Dương huyện, là vùng phía Bắc. Mùa đông lạnh lẽo khắc nghiệt, cây trồng mỗi năm chỉ gieo được một vụ, vì vậy nhà nào cũng có thói quen muối rau dự trữ.

Chẳng hạn như cải trắng Liễu Hoài Nhứ trồng, đến mùa đông đều đem cất đi để ăn dần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!