Chương 7: (Vô Đề)

Giờ phút này, giọng điệu của Dư An khiến Liễu Hoài Nhứ cảm thấy có phần ngả ngớn, mà động tác lại càng quá mức.

Nhưng trong mắt mọi người, đặc biệt là Tào Quản, thì đó lại giống như đang trêu ghẹo.

Phu thê trêu đùa nhau, ngoài việc khiến người ngoài có chút ngượng ngùng, thì cũng chẳng có gì đáng nói.

Nhưng Tào Quản thì khác. Nàng không chịu nổi việc Dư An nói những lời ấy với Liễu Hoài Nhứ.

Sắc mặt nàng lập tức trở nên tủi thân, vươn tay nhẹ nhàng kéo tay áo Dư An, giọng nói mềm như làm nũng: "Dư tỷ tỷ ~"

Dư An không nhìn nàng, thẳng tay hất tay nàng ra.

"Tào tiểu thư, xin tự trọng."

Câu nói ấy rơi vào tai Liễu Hoài Nhứ, khiến nàng vô thức nhướng mày.

Trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc — rốt cuộc Dư An có đang diễn trò hay không?

Bất luận có phải diễn hay không, bàn tay đang đặt nơi eo nàng thực sự khiến người ta khó chịu. Liễu Hoài Nhứ mất tự nhiên khẽ xoay người, muốn ngầm nhắc Dư An buông tay xuống — trước mặt bao nhiêu người thế này. Thế nhưng Dư An dường như chẳng nhận ra, nàng đành chậm rãi nhích người, muốn rời khỏi bên cạnh nàng ấy.

Nàng đang bối rối, hoàn toàn không để ý đến đôi mắt đỏ hoe của Tào Quản. Tào Quản chăm chăm nhìn bàn tay nơi eo Liễu Hoài Nhứ, một tay vẫn nắm chặt tay áo Dư An không buông, miệng không ngừng nói: "Dư tỷ tỷ, rõ ràng là tỷ nói Liễu Hoài Nhứ đối với tỷ không tốt, ngay cả miếng thịt cũng không cho ăn, đến cả giường ấm cũng không cho ngủ..."

Dư An không ngờ nàng lại to gan đến vậy, chuyện gì cũng dám nói ra. Nhất thời nàng buông tay khỏi Liễu Hoài Nhứ, ánh mắt liếc về phía đám người xung quanh — ai nấy đều đang háo hức xem kịch vui.

Tào Quản chẳng để ý đến ánh mắt người khác, nói càng lúc càng không giữ mồm giữ miệng. Nước mắt trào ra không ngừng, nàng vừa khóc vừa nức nở: "Hu hu... Chính tỷ nói Liễu Hoài Nhứ như khúc gỗ, không biết làm ấm người, cũng không biết..."

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Liễu Hoài Nhứ đã lạnh đến cực điểm.

Dư An giật mình, lập tức đưa tay bịt miệng Tào Quản lại, sợ nàng ta nói thêm những lời ô uế, phá hỏng hết hình tượng nàng vừa gây dựng mấy ngày nay.

"Ngươi đừng ở đây hồ ngôn loạn ngữ!"

Dư An buông tay, sắc mặt cũng trầm xuống. Dù nàng chưa hiểu hết thế đạo này, nhưng cũng biết miệng đời đáng sợ. Những lời ấy nếu truyền ra ngoài, sau này không biết người ta sẽ nghị luận nàng và Liễu Hoài Nhứ ra sao.

Liễu Hoài Nhứ cũng tức đến phát run.

Tức vì Dư An lại có thể nói những lời như thế với Tào Quản.

Ánh mắt nàng nhìn Dư An lạnh hơn thường ngày, mang theo nộ ý. Tay cầm miếng thịt cũng khẽ run lên. Nàng vốn nghĩ hôm nay vất vả cả ngày, mua chút thịt cho nàng ấy bồi bổ, không ngờ lại gặp phải bao nhiêu chuyện.

Nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.

Nhưng Tào Quản đã nói ra những lời như vậy, nàng thật sự không muốn nhịn nữa.

"Tào muội muội nói năng cẩn trọng. Chuyện giữa phu thê chúng ta, biết quá nhiều e là không tốt."

Dư An là Càn Nguyên, tự nhiên không sợ những lời ấy.

Liễu Hoài Nhứ tuy là Khôn Trạch, nhưng nàng là thê tử của Dư An. Dù có nói ra cũng chỉ bị người ta cười vài câu, không đến mức bị chỉ trích.

Nhưng Tào Quản thì khác. Một Khôn Trạch chưa xuất giá lại nói ra những lời xấu hổ như vậy, không chỉ bị người ta chỉ trỏ, mà chuyện hôn sự sau này cũng khó bề.

Nghe vậy, Tào Quản cứng đờ.

Nước mắt không dám rơi thêm, hốc mắt đỏ ngầu.

Nhớ đến những lời phụ thân từng cảnh cáo, trong lòng nàng đột nhiên dâng lên nỗi sợ.

Nàng liếc nhìn đám đông, thấy vài người tụm lại chỉ trỏ mình, lòng bực bội nhưng không dám nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!