Chương 49: (Vô Đề)

"Càn quân, ta đến đón nàng về nhà ăn Tết."

Lời vừa dứt, tay Dư An cầm nồi khẽ run, suýt nữa làm rơi xuống đất.

Liễu Hoài Nhứ dịu dàng thế này là yêu quái phương nào nhập xác vậy?

Nàng cứng đờ quay đầu lại, đối diện với nụ cười ôn nhu của Liễu Hoài Nhứ.

Dư An bất giác rùng mình.

Vốn dĩ Liễu Hoài Nhứ đã sinh đẹp sẵn, ngày thường lạnh nhạt là một phong thái, nhưng giờ đây... bỗng dưng dịu dàng như thế, Dư An không nói rõ được cảm giác gì, chỉ thấy trong lòng là lạ, thậm chí còn có chút... ngứa ngáy.

Phải, chính là ngứa ngáy.

Bộ dáng ngoan ngoãn hiếm thấy ấy khiến Dư An không nhịn được muốn đưa tay xoa một cái, nhưng trong lòng nàng cũng hiểu rõ, người này đâu phải tùy tiện mà chạm vào được.

"Khụ..." Dư An ho nhẹ một tiếng, vừa định mở miệng nói gì đó, thì Tạ Phương đã nhanh miệng chen vào: "Dư tỷ, còn chờ gì nữa? Mau thu dọn đi, rồi theo tẩu tử về nhà ăn Tết!"

Dư An: "..."

Vốn đã không biết nói gì, giờ lại càng không biết nói sao cho phải.

Nàng ngẩng đầu nhìn Liễu Hoài Nhứ, thấy người kia vẫn cười dịu dàng, hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng thường ngày, khiến Dư An càng thêm buồn bực.

Mới mấy hôm không gặp, rốt cuộc nàng ấy đã xảy ra chuyện gì?

Đột nhiên cười đến thế này, thật kỳ quái.

Nhưng trước mặt Tạ Phương và Lý Từ, dù trong lòng có bao nhiêu nghi hoặc, Dư An vẫn đáp lời: "Chờ ta dọn xong quán, rồi về thu xếp chút đồ, chúng ta liền về nhà."

Liễu Hoài Nhứ mỉm cười, giọng mềm mại đáp: "Được, Càn quân."

Thân mình Dư An cứng lại, rốt cuộc không nói thêm gì nữa, chỉ theo sự "dẫn dắt" của Tạ Phương mà thu dọn nhanh hơn.

Hai người tất bật, Liễu Hoài Nhứ đứng nhìn. Ánh mắt nàng lướt qua Lý Từ đang cố tỏ ra bình thản nhưng không giấu nổi vẻ ủy khuất.

Lần trước nàng đến đã gặp vị Khôn Trạch tiểu nương tử này, khi ấy không nghĩ nhiều. Nhưng lần này...

Liễu Hoài Nhứ cụp mắt, chính nàng cũng không rõ mình đang nghĩ gì.

Từ hôm cùng Dư đại cô trở về từ chợ, những lời Dư đại cô nói cứ văng vẳng bên tai.

Bảo nàng tiến thêm một bước thì khó, nhưng đối xử tốt với Dư An hơn một chút cũng đâu phải không thể.

Dù sao Dư đại cô nói không sai. Thế đạo này vốn đã quá nhiều bất công với Khôn Trạch. Cho dù nàng thật sự không chịu nổi mà hòa ly với Dư An, thì ai mà không biết quan hệ giữa hai người? Trừ phi nàng rời đi thật xa, xa đến nơi không ai quen biết.

Nhưng tự hỏi lòng mình, nàng không nỡ.

Dư An mới chỉ khá lên được một chút, nàng đã không yên tâm.

Dư Lật hiện giờ còn chưa về nhà, nàng cũng không yên lòng.

Huống hồ... Dư An quả thực đang dần tốt hơn. Nàng cũng tự trấn an mình, hay là buông bỏ những khúc mắc kia đi. Dù không thể thật sự làm thê thê hòa thuận, ít ra cũng nên giống như trước đây.

Nhưng vừa rồi nhìn thấy Dư An cười nói với người khác, trong lòng nàng lại không khỏi khó chịu.

Trước kia Dư An bướng bỉnh, trêu chọc bao nhiêu người, nàng chỉ biết tức giận. Nay nàng ấy mới tốt lên được mấy tháng, bản thân nàng lại thành ra thế này.

Liễu Hoài Nhứ cũng không hiểu nổi mình. Vừa rồi vì sao lại không nhịn được, buông lời dịu dàng như thế...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!