Chương 48: (Vô Đề)

Dư An phải thừa nhận, lần đầu tiên nhìn thấy Liễu Hoài Nhứ, nàng đã cảm thấy người này lớn lên đúng ngay điểm thẩm mỹ của mình, quả thực... không khác gì Tạ Phương từng nói.

Hoàn toàn là kiểu lý tưởng trong lòng nàng.

Nhưng những điều đó chỉ là điều kiện bề ngoài cứng nhắc mà thôi. Nếu nói kỹ hơn, thực ra lại chẳng phải như vậy.

Chuyện này nàng không thể nói quá nhiều với Tạ Phương, đành thuận theo lời nàng ấy, nàng ấy nói gì thì mình nghe nấy.

Thời gian rảnh rỗi trôi qua rất nhanh. Tạ Phương còn chưa nói được mấy câu, hai người lại bắt đầu tất bật làm việc.

Khi chỉ còn lại phần nồi bao thịt cuối cùng, Tạ Phương bảo rằng vị tiểu nương tử kia lại đến nữa.

Vốn Dư An không chú ý, nghe Tạ Phương nhắc vậy cũng không định tiến lên. Nàng ở phía sau tiếp tục chiên thịt, để Tạ Phương bán cho người ta.

Suốt cả quá trình nàng không nói lời nào. Đợi người đi rồi, Dư An quay đầu lại, vừa khéo bắt gặp ánh mắt đầy vẻ hóng chuyện của Tạ Phương.

"Dư tỷ, vừa rồi tỷ không ra, tiểu nương tử kia nhìn mãi, mắt sắp mòn rồi đấy."

Biết nàng ấy nói đùa, Dư An vẫn dọa lại: "Đi đi, đừng có giỡn. Cẩn thận ta mách tức phụ ngươi, nói ngươi với tiểu nương tử kia mắt đưa mày liếc!"

Vừa nghe nhắc đến tức phụ, Tạ Phương lập tức hết sạch tâm tư buôn chuyện.

"Đừng đừng đừng, Dư tỷ, ta không đùa nữa!"

Tạ Phương thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: "Nhưng ta không phải đùa đâu, vị tiểu nương tử kia thật sự hỏi thăm tỷ."

Dư An liếc nàng một cái, cắt ngang: "Được rồi, thu quán đi."

Thấy nàng không tò mò, Tạ Phương cũng không nói thêm, cùng nàng dọn hàng.

Nhưng thật trùng hợp, trên đường về nhà hai người lại gặp vị tiểu nương tử kia cùng mẫu thân nàng.

Hiện giờ nơi Dư An ở sát vách nhà Tạ Phương, nên hai người về chung một đường. Gần tới cửa nhà Tạ Phương, đúng lúc nhà bên cạnh bước ra hai người.

Chính là tiểu nương tử ấy và mẫu thân nàng.

Hai người nắm tay nhau, dường như chuẩn bị đi mua gì đó.

Nhà này dọn đến chưa đầy một tháng trước Dư An, Tạ Phương từng gặp mẫu thân tiểu nương tử vài lần, xem như quen biết, thấy mặt đương nhiên phải chào hỏi: "Lý thẩm ra ngoài đó ạ?"

Nàng chưa kịp để ý đến tiểu nương tử bên cạnh, chào xong mới nhìn rõ...

Dư An thì đã nhìn thấy từ trước. Vốn định cùng Tạ Phương chào hỏi, nào ngờ lại nhìn rõ tiểu nương tử trước.

Tiểu nương tử thấy là Dư An, mặt đỏ bừng, cúi đầu nép sát bên mẫu thân.

Lý thẩm không biết nguyên do, cũng không nhận ra điều gì khác lạ. Thấy Tạ Phương chào, bà nhiệt tình đáp lại: "Phải đó, mới ăn cơm xong, ra ngoài dạo một chút..."

Rồi ánh mắt chuyển sang Dư An.

"A Phương, quán nồi bao thịt là con làm chung với vị Càn quân này sao? Ăn ngon lắm đó!"

"Tạ thẩm, vị này là Dư An."

Tạ Phương giới thiệu xong, Dư An lễ phép đáp: "Lý thẩm thích là tốt rồi. Khi nào rảnh ta với A Phương sẽ mang sang cho thẩm ít phần."

"Không cần không cần, các ngươi làm ăn đâu có dễ, sao lại để các ngươi mang sang chứ?"

"Khỏi cần mang, lần sau con bé nhà ta đi mua, các ngươi cho thêm chút là được rồi, ha ha..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!