Chương 44: (Vô Đề)

Dư An vừa dứt lời, khuôn mặt Liễu Hoài Nhứ lập tức cứng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó tin.

Nhưng rồi... nàng lại cảm thấy lời ấy cũng có phần hợp tình hợp lý.

Tính tình Dư An xưa nay vốn thẳng như ruột ngựa, nghĩ gì nói nấy.

Chỉ có nàng... dường như đã trở nên khác lạ.

Liễu Hoài Nhứ khẽ mím môi, đối diện với Dư An, hồi lâu cũng không thốt nên lời.

Dư An vốn không trông mong nàng nói gì, chỉ phẩy tay, giọng bình thản: "Thôi, nàng không cần lo cho ta, tự chăm sóc tốt bản thân là được."

Nàng không thấy lời mình có gì quá đáng. Đó đều là suy nghĩ trong lòng. Chỉ là, những lời ấy từ miệng Liễu Hoài Nhứ thốt ra, quả thật không giống phong thái thường ngày của nàng.

Nhưng nói cho cùng... Liễu Hoài Nhứ có sai điều gì chăng?

Hình như... cũng không.

Còn nàng, đột nhiên đến thế giới này, lại có lỗi gì đâu?

Cũng chẳng có.

Chỉ là, khi hai người không ai sai mà ở cạnh nhau, lại càng khiến lòng người bức bối.

Bởi nàng không thể nói rõ bất mãn với Liễu Hoài Nhứ, cũng không thể trách cứ nàng điều gì.

Đứng ở lập trường của Liễu Hoài Nhứ, có những chuyện vốn dĩ rất hợp lý.

Cho nên, chỉ có thể lùi xa một chút. Xa thêm một chút, có lẽ cả hai mới dễ thở hơn.

Hai người nhìn nhau lặng thinh hồi lâu, cuối cùng Dư An quay về phòng trước.

Ý định rời đi làm công nàng đã có từ trước khi Dư Lật trở về. Khi còn trẻ, ra ngoài kiếm chút bạc, nếu làm ăn thuận lợi thì thỉnh thoảng gửi ít tiền về cho Liễu Hoài Nhứ cũng được. Người xuất ngoại mưu sinh đâu phải chỉ có mình nàng.

Như vậy, cuộc sống cũng không đến nỗi bị người ta dị nghị.

Mấy ngày nay, điều nàng nghĩ nhiều nhất chính là chuyện ấy. Nếu một lòng một dạ rời đi, không bao giờ quay lại...

Dẫu tốt hơn nguyên chủ, nhưng cũng là một kiểu vô trách nhiệm.

Cho nên, rời xa mà không hoàn toàn cắt đứt, mới là cách tốt nhất.

Ai bảo nàng đang mang thân phận của người ta, muốn làm gì thì làm cũng không được.

Chỉ có thể mắt không thấy thì lòng không phiền, tránh xa những chuyện khiến người ta nặng lòng.

Ngủ một giấc yên ổn, sáng hôm sau Dư An ngay cả bữa sáng cũng không dùng đã rời nhà.

Ý định ra ngoài làm ăn không phải mới nảy sinh hôm nay. Trước đó nàng đã từng nghĩ đến.

Khi ở chợ huyện, nàng cũng từng hỏi thăm Tạ Phương.

Thôn Trạch Nguyên ở phương bắc, mùa đông giá lạnh, việc làm quả thực hiếm hoi. Trời lạnh, phấn mặt của Tạ Phương cũng khó bán. Khi ấy Dư An từng đề nghị hai người hợp sức làm chút gì đó, Tạ Phương cũng có ý động tâm.

Hiện tại nàng không có nhiều bạc, một mình thì chẳng làm nên chuyện.

Đến huyện thành, Dư An trước tiên ghé qua chợ một vòng, không thấy bóng dáng Tạ Phương. Hỏi thăm người bên cạnh mới biết nhà nàng ở đâu. Quẹo đông rẽ tây hồi lâu mới tìm được, nàng giơ tay gõ cửa.

Chốc lát sau, Tạ Phương ra mở cửa. Thấy Dư An, nàng thoáng ngạc nhiên: "Dư tỷ, sao tỷ lại tìm đến đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!