Chương 43: (Vô Đề)

Dư An tâm tình thông suốt, nằm xuống một lát liền ngủ say.

Ngược lại, người mất ngủ lại thành Liễu Hoài Nhứ.

Dư An ngủ càng ngon giấc, trong lòng Liễu Hoài Nhứ lại càng thêm bứt rứt.

Rõ ràng đây là phòng của nàng... vậy mà lại khiến người ta bực mình như thế.

Điều khiến nàng khó chịu hơn cả là, ban nãy chính nàng lại chủ động nhào vào lòng Dư An.

Trong lòng nàng vẫn luôn phòng bị Dư An rất kỹ, vậy mà hôm nay lại tự mình lao vào vòng tay nàng ấy.

Khoảnh khắc chạm vào, nàng sững người.

Hương rượu đào hoa thoang thoảng lan ra bốn phía, khiến tuyến thể vốn chưa ổn định của nàng nhói lên một cái. Cũng may chỉ là trong chớp mắt, nếu lâu thêm chút nữa... Liễu Hoài Nhứ thật sự không biết phải làm sao cho phải.

Dẫu hiện tại nàng tin lời Dư An nói rằng mọi chuyện sẽ dần tốt lên, nhưng không có nghĩa là cái gai trong lòng nàng đã biến mất.

Ngược lại, càng khiến nàng cảm thấy nặng nề.

Bề ngoài nhìn đâu cũng đang dần chuyển biến tốt đẹp, trong lòng nàng cũng phần nào được an ủi, nhưng cái khúc mắc này... nàng thật khó mà bước qua.

Khi không đề cập đến, khi không có tiếp xúc thân thể, nhìn bộ dáng hiện tại của Dư An, nàng cũng thấy vui lòng. Nhưng một khi có đụng chạm...

Liễu Hoài Nhứ nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay ở nhà Nhị nãi nãi. Khi Nhị nãi nãi nắm tay hai người, trời biết nàng đã muốn rút tay ra, xoay người bỏ đi đến mức nào.

Nhưng lý trí nói với nàng rằng không thể.

Dẫu rằng sau chuyện ấy, Dư nhị nãi nãi đã hỏi qua ý nàng, cũng trấn an tâm tình nàng.

Song chuyện này là chính nàng trải qua.

Huống hồ, dù nàng có trăm ngàn lần không muốn, Dư nhị nãi nãi cũng chưa chắc đã tin.

Từ trước đến nay nàng chưa từng là con dâu nuôi từ bé của Dư An, nhưng trong mắt người ngoài, thậm chí trong mắt Dư An, nàng chính là như vậy.

Dư lão phu nhân để nàng ở Dư gia học đủ thứ, là mong nàng sau này xuất giá có thể sống tốt hơn, chứ chưa từng nói nàng nhất định phải gả cho Dư An.

Lão phu nhân từng bảo nàng tự mình lựa chọn.

Khi lão phu nhân còn tại thế, nàng có chỗ dựa.

Nhưng nay lão phu nhân đã không còn... cũng không còn người có thể đứng ra làm chủ cho nàng nữa.

Nghĩ đến đó, Liễu Hoài Nhứ càng thấy khó chịu, trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Thậm chí càng nghĩ lại càng tỉnh táo.

Dư An ngủ say dường như nghe thấy động tĩnh, trở mình quay mặt đối diện với nàng, giọng mơ hồ: "Ừm... ngủ đi."

Nói xong lại xoay lưng về phía nàng.

Liễu Hoài Nhứ cứng đờ một lát, nhìn bóng lưng Dư An, rồi mới thả lỏng.

Khẽ thở dài, trong lòng không nhịn được mà nghĩ, nếu như không có chuyện kia... có lẽ mọi thứ đã tốt hơn.

Nàng cũng sẽ không mang khúc mắc như vậy.

Nhưng nghĩ xong lại tự giễu chính mình, chuyện ấy sao có thể xem như chưa từng xảy ra? Trừ phi nàng đổi thành một người khác, hoặc Dư An đổi thành một người khác.(Cáo: Đổi rồi người đẹp khỏi lo)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!