Chương 42: (Vô Đề)

Bữa cơm tối hôm qua đều do Liễu Hoài Nhứ cùng Dư Lật làm, nên Dư An vẫn chưa nhận ra... Dư Lật lại có thể ăn đến vậy.

Một mâm thịt kho tàu, Dư Lật ăn gần hết một nửa.

Món này ngon thì đúng là ngon thật, nhưng Dư An đã ăn không biết bao nhiêu lần, Liễu Hoài Nhứ lần trước cũng từng nếm qua một lần. Chỉ có Dư Lật là trước nay chưa từng được ăn.

Lại bởi vì là do chính tay Dư An làm, nên nàng ăn càng thêm ngon miệng.

Vì cảm thấy trong lòng có chút áy náy, Dư An lại làm thêm một món đơn giản — khoai tây xào sợi.

Hai món cộng lại, Dư Lật càng ăn nhiều hơn.

Dư Lật chỉ lo vùi đầu ăn, còn Liễu Hoài Nhứ thì không. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Dư An, nghĩ đến chuyện vừa rồi.

Không biết phải đến khi nào mới có thể mở lời nhắc đến việc chuộc Dư Lật về.

Tiền chuộc Dư Lật tuy hiện giờ trong nhà vẫn chưa đủ, nhưng so với tiền bạc, quan trọng hơn cả vẫn là Dư An phải gật đầu đồng ý.

Sau bữa cơm, Dư Lật tranh thu dọn chén đũa. Dư An cùng Liễu Hoài Nhứ cũng không giành với nàng, để mặc nàng làm.

Lúc sáng ra ngoài múc nước, Dư An thấy sắc trời không được tốt lắm, e rằng đêm nay hoặc ngày mai sẽ có tuyết, nên liền lôi chiếc đèn lồng cũ trong nhà ra, định đi chặt thêm ít củi.

Nếu tuyết rơi rồi mới lên núi đốn củi thì sẽ vất vả hơn nhiều, vì vậy nàng dứt khoát chặt đủ lượng dùng cho mấy ngày tới.

Nàng vừa bước chân ra cửa, Liễu Hoài Nhứ liền lặng lẽ theo sau.

Dư An không nghĩ nhiều, cũng không biết Liễu Hoài Nhứ có chuyện muốn nói, chỉ lo bận rộn với việc của mình, xoay qua xoay lại.

Liễu Hoài Nhứ cứ đứng phía sau nàng, lặng lẽ đi theo.

Một hồi lâu, Dư An mới cảm nhận được có gì đó không ổn, đoán chừng nàng ấy có chuyện muốn nói, liền dừng tay hỏi: "Phu nhân sao vậy?"

Đúng lúc ấy, những bông tuyết lất phất rơi xuống, một mảnh vừa vặn đậu trên chóp mũi Dư An.

Lạnh buốt, chưa kịp lâu đã tan thành nước.

Thấy tuyết bắt đầu rơi, Dư An liền sốt ruột, nói: "Nếu có việc thì lát nữa hẵng nói, để ta chặt xong củi trước đã."

Lúc tuyết mới rơi thì chưa lạnh lắm, nhưng qua một đêm là nhiệt độ sẽ hạ xuống nhiều.

Lượng củi đốt sẽ phải gấp đôi hiện tại. Nếu không đủ, ba người bọn họ sẽ lạnh đến khổ sở.

Liễu Hoài Nhứ cũng hiểu, không vội nhất thời, bèn quay về phòng, dặn Dư Lật sau khi thu dọn xong thì nhóm thêm ít lửa.

Giờ tuyết đã rơi, nửa đêm chắc chắn sẽ lạnh hơn.

Dư Lật ngoan ngoãn nghe lời, nhóm bếp rồi thêm chút than vào lò.

Nước nóng đã đun sôi mấy lần. Khi Dư An vào nhà, nàng nói: "Trong phòng đang ấm, mau tranh thủ tắm rửa đi. Qua hai hôm trời lạnh hẳn thì tắm càng phiền phức."

Nàng nói rất tự nhiên, nhưng sắc mặt Liễu Hoài Nhứ lại thoáng mất tự nhiên.

Trong phòng chỉ có mình nàng là Khôn Trạch. Dư Lật tuy chưa phân hoá, nhưng khả năng cao sẽ phân hoá thành Càn Nguyên. Việc tắm rửa bị Dư An nói thẳng ra như vậy, khiến nàng bỗng thấy xấu hổ đến nóng cả mặt.

Dư Lật vốn không nghĩ nhiều, nhưng thấy sắc mặt Liễu Hoài Nhứ như vậy cũng bắt đầu lúng túng.

"Trưởng tỷ... củi có đủ không? Muội ra chặt thêm chút."

Nói xong, cũng không đợi Dư An đáp lời, nàng đã cầm đèn lồng cùng rìu chạy ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!