Ngay khi Dư An đang luống cuống tay chân đối diện với Thôi quả phụ, một luồng ký ức quen thuộc mà lại xa lạ bỗng nhiên tràn vào đầu nàng.
Lượng tin tức quá lớn khiến đầu óc nàng trống rỗng trong chớp mắt, hoa mắt chóng mặt, suýt nữa đứng không vững.
Dư An còn chưa kịp tiêu hóa hết những ký ức ấy thì Thôi quả phụ đã sốt ruột trước.
Thấy người trước mặt đột nhiên sắc mặt trắng bệch, thân mình lảo đảo làm đổ cả thùng nước, trong lòng nàng ta hoảng hốt vô cùng.
Dư An vốn đâu phải người có thanh danh tốt đẹp gì, ngoài chuyện hái hoa ngắt cỏ, mê cờ bạc thành tánh ra, ai biết được nàng có nhân cơ hội mà ăn vạ hay không?
Thôi quả phụ càng nghĩ càng sợ, vội vàng bịa chuyện: "Trong nhà ta còn đang nấu cơm, không nói chuyện với ngươi nữa, hôm khác lại trò chuyện."
Nói xong liền uốn éo thân mình như rắn nước mà rời đi.
Lúc này Dư An nào còn tâm trí đâu để ý đến nàng ta. Nàng vội vàng chỉnh lý lại ký ức trong đầu. Đến khi hoàn hồn, trước mắt đã chẳng còn bóng dáng Thôi quả phụ, chỉ còn lại một thùng nước đổ nghiêng và một đám Khôn Trạch đứng xem náo nhiệt.
Trong lòng nàng vừa cảm thán lại vừa may mắn.
Nếu không phải vừa rồi ký ức đột ngột ập tới khiến nàng choáng váng, e rằng nàng thật không biết nên đối mặt với Thôi quả phụ thế nào.
Những ký ức ấy phần nhiều là thường thức.
Chẳng hạn như Nguyên Trạch thôn chính là nơi nàng đang sống, con sông trước mắt gọi là Nguyên Trạch mẫu thân hà, cũng gọi là Nguyên Trạch hà.
Lại như hiện tại là Đại Mẫn triều — một triều đại nàng chưa từng nghe qua. Theo dấu vết suy đoán, mấy chục năm trước hẳn là thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều, còn Đại Mẫn triều này xem như thay thế vị trí của Tùy Đường.
Dư An lúc rảnh rỗi cũng từng xem chút sử sách, xem phim truyền hình cũng hiểu biết đôi phần, nhưng biết cũng không nhiều.
Huống hồ đây lại là niên đại hư cấu, phát triển thế nào, nàng hoàn toàn chưa rõ.
Chẳng hạn như xã hội này, lao động chính do Càn Nguyên và nam Trung Dung đảm nhiệm, tức là nam nhân bình thường.
Nữ Trung Dung thân phận còn không bằng Khôn Trạch. Trong cung đình hoặc nhà quyền thế, người ta thường cưới tiểu thư Khôn Trạch làm chính thê hay thiếp thất, chỉ có số ít mới cưới Trung Dung.
Càn Nguyên và Khôn Trạch bởi có điểm chung — kỳ đ*ng d*c— nên tỉ lệ hôn phối cao nhất.
Ngoài ra còn có một ít đoạn rời rạc của nguyên tác, bổ sung không đầy đủ, ví dụ như nguyên chủ cũng hai mươi tuổi, giống hệt nàng, là nữ Càn Nguyên, yêu thích Khôn Trạch, hơn nữa còn thích những Khôn Trạch lớn tuổi hơn mình.
Liễu Hoài Nhứ lớn hơn nàng năm tuổi; quả phụ và hoa khôi còn lớn hơn nữa; chỉ có nữ nhi Lý trưởng là Tào Quản thì nhỏ tuổi hơn nàng.
Ngoài ra, nguyên chủ ngày ngày lui tới thanh lâu và sòng bạc, là bại gia tử nổi danh của Trạch Nguyên thôn.
Tiền bạc không nhiều, nhưng nhờ có nhiều Khôn Trạch vây quanh, cuộc sống cũng tạm gọi là không tệ.
Chỉ riêng Liễu Hoài Nhứ — nói là đã chinh phục, nhưng lại không hẳn.
Dù sao đây là truyện người lớn, ngủ thì chắc chắn đã ngủ, nhưng đến kết cục nguyên chủ sống những ngày vô liêm sỉ, lại không hề có Liễu Hoài Nhứ bên cạnh.
Nàng theo một vị Giải Nguyên giai đoạn đầu gần như không xuất hiện mà rời đi.
Ký ức đều là những mảnh vụn rời rạc, Dư An sắp xếp xong mới phát hiện, ngay cả tên của vị Giải Nguyên kia cũng không có.
Dù không đầy đủ, nhưng có còn hơn không. So với việc phải tự mình mò mẫm tìm hiểu thế giới này, như vậy đã dễ thở hơn nhiều.
Dư An lại múc một xô nước mới, theo ký ức mà đi về nhà.
Đi được một đoạn, nàng bỗng thấy có gì đó không ổn.
Nguyên tác nàng không đọc nhiều, nhưng lại cố tình đọc đoạn nguyên chủ và Thôi quả phụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!