Liễu Hoài Nhứ nghe Dư An nói vậy, nhất thời còn chưa kịp phản ứng, liền lặp lại theo bản năng: "Tào Quản gặp được chân ái ư?"
"Đúng vậy, gặp chân ái rồi."
Dư An chẳng mấy để tâm, giọng điệu nhẹ nhàng tùy ý, đem chuyện mấy ngày trước gặp Tào Bưu cùng đám người kia kể lại một lượt cho nàng nghe.
"Lúc ấy Tào bá phụ tưởng Tào Quản đến tìm ta, lời nói... có phần khó nghe. Sau ta đã nói rõ với ông ấy, ông ấy cũng biết mình hiểu lầm, cho nên hôm nay mới..."
Những lời phía sau của Dư An, Liễu Hoài Nhứ nghe vào không được bao nhiêu.
Trong lòng nàng chỉ nghĩ đến chuyện của chính mình. Khi nãy nhìn thấy Tào Bưu, nàng theo bản năng liền cho rằng Dư An lại gây chuyện. Nhưng nhìn kỹ thái độ của Tào Bưu thì lại không giống, giờ nghe Dư An kể xong—
Nàng hiểu rõ, quả thật mình đã hiểu lầm nàng ấy.
Nghĩ kỹ lại, cũng đúng. Trong khoảng thời gian này Dư An thay đổi rất nhiều, rõ ràng khác hẳn trước kia. Vậy mà nàng vẫn luôn nhìn nàng ấy bằng ánh mắt của quá khứ. Miệng thì nói sẽ cho nàng ấy một cơ hội, nhưng hễ nghe thấy chuyện gì, vẫn không tự chủ được mà nghĩ xấu trước.
Biết rõ làm vậy là không công bằng với Dư An, nhưng có những chuyện đã từng xảy ra, bảo nàng thay đổi hoàn toàn suy nghĩ trong lòng, nào có dễ dàng.
"Hoài Nhứ, bên kia có bán kẹo hồ lô, nàng có muốn ăn không?"
Liễu Hoài Nhứ đang thất thần, nghe không rõ, liền hỏi lại: "Vừa rồi nàng nói gì?"
"Ta nói bên kia có bán kẹo hồ lô, nàng có ăn không?"
Lời này nghe quen thuộc vô cùng. Lần trước ở chợ, Dư An cũng nói y như vậy, thậm chí động tác cũng giống hệt—nhìn nàng, chỉ tay về phía quầy bán kẹo hồ lô.
Nghĩ đến lần trước mình ăn mà bị nàng nhìn thấy, trên mặt Liễu Hoài Nhứ thoáng hiện chút xấu hổ, khẽ đáp: "Không ăn."
"Ồ."
"Vậy ta đi mua hai cái."
Liễu Hoài Nhứ: "......"
Chẳng bao lâu sau, Dư An cầm hai xâu kẹo hồ lô trở lại, tự nhiên đưa cho Liễu Hoài Nhứ một xâu, còn mình thì bắt đầu ăn xâu kia.
Lần trước mua mà nàng chưa được ăn miếng nào, đều bị Liễu Hoài Nhứ ăn hết. Hôm nay nhìn thấy, thèm không chịu nổi, bất kể nàng ấy ăn hay không, nàng cũng sẽ mua.
Chỉ là... hơn phân nửa Liễu Hoài Nhứ vẫn sẽ ăn.
Dư An đoán không sai.
Liễu Hoài Nhứ nhìn xâu kẹo hồ lô trong tay, khẽ mím môi. Nghe tiếng Dư An nhai giòn rụm bên cạnh, nàng rốt cuộc không nhịn được.
Chỉ là nàng không cắn mạnh phát ra tiếng giòn như Dư An, mà từng ngụm nhỏ, từng ngụm nhỏ ăn.
Khi Dư An ăn xong, nàng mới ăn được một phần ba.
Bị người khác nhìn chằm chằm, Liễu Hoài Nhứ có chút ngượng ngùng, động tác nhai chậm lại, ánh mắt lảng tránh... chính là không nhìn về phía Dư An.
Thật ra Dư An cũng không cố ý. Chỉ là ăn xong rồi, không biết làm gì, nhìn Liễu Hoài Nhứ ăn từng chút như con sóc nhỏ, thấy thú vị vô cùng.
Ngày thường thanh lãnh như băng, vậy mà gặp món mình thích liền thay đổi hẳn.
Cái gọi là "manh", chính là đáng yêu đến mức ấy.
"Nàng cứ từ từ ăn, ta sang bên kia dạo một lát." Dư An chỉ về phía chợ náo nhiệt, nói với nàng. Đợi nàng đáp lời, nàng mới rời đi.
Chỉ còn lại một mình, Liễu Hoài Nhứ mới thả lỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!