Chương 35: (Vô Đề)

Liễu Hoài Nhứ tỉnh lại vào lúc nửa đêm.

Khát khô cổ họng, trong người nóng ran, mồ hôi ướt đẫm y phục, khó chịu đến cực điểm.

Nàng vừa khẽ động, bên mép giường đất cũng có một bóng người động theo.

"Khát nước sao?"

Thị lực ban đêm của Dư An rất tốt, nhìn rõ động tác của nàng, liền cất tiếng hỏi.

Liễu Hoài Nhứ lại chẳng hề để ý đến điều đó, chỉ bị nàng dọa cho giật mình, theo bản năng siết chặt chăn đệm.

Thần trí đã tỉnh táo hơn nhiều, nhưng hoàn cảnh trước mắt lại khiến nàng bất giác căng thẳng.

Dư An chỉ nhẹ giọng giải thích vì sao mình ở đây: "Lý đại phu đã tới, nói tình trạng của nàng không ổn định lắm, bảo ta chờ nàng tỉnh lại."

Thật ra Lý đại phu dặn là sáng mai tỉnh dậy, nhưng Liễu Hoài Nhứ ngủ quá lâu, Dư An lo nửa đêm nàng sẽ tỉnh nên không dám chợp mắt, cứ canh bên cạnh. Đợi nàng tỉnh rồi mới về phòng nghỉ.

Nước cũng đã chuẩn bị từ sớm.

Dư An thắp đèn dầu, đặt chén nước ở chỗ gần Liễu Hoài Nhứ nhất.

"Uống nước đi, rồi nghỉ thêm một lát. Ta về phòng trước."

Nghe nàng nói xong, Liễu Hoài Nhứ mới buông lỏng tay khỏi chăn.

Cổ họng khô khốc, nàng khẽ nói: "Đa tạ."

Dư An không rõ trong lòng nàng nghĩ gì, nhưng cảm thấy lời cảm tạ ấy thật không cần thiết.

"Không có gì phải tạ. Nàng nghỉ ngơi cho tốt."

Nói rồi liền xoay người rời đi. Liễu Hoài Nhứ còn muốn nói thêm điều gì, cuối cùng lại nuốt xuống.

Đợi nghe tiếng cửa phòng bên kia khép lại, nàng mới chống người ngồi dậy, cầm chén nước Dư An vừa đặt, chậm rãi uống.....

Dư An về phòng, lười cả thay y phục, trực tiếp nằm xuống giường đất, kéo chăn đắp lên rồi ngủ.

Hôm qua bận rộn suốt cả ngày, tối lại thức canh, nàng mệt rã rời. Thế nhưng giấc ngủ chẳng yên, được chừng hai canh giờ đã tỉnh.

Trời vừa hửng sáng, trong phòng vẫn còn mờ tối. Nàng mơ màng nhìn mái lều trên đầu, không sao ngủ tiếp được.

Nhớ lại lời Lý đại phu dặn trước khi rời đi.

Tình trạng của Liễu Hoài Nhứ nghiêm trọng hơn nàng tưởng. Vốn nghĩ chỉ là chứng rối loạn mưa móc kỳ, ai ngờ Lý đại phu lại nói nếu kéo dài có thể mất nửa cái mạng.

Nghĩ đến đó, Dư An cũng hoảng.

Đánh dấu sớm... là cách tốt nhất.

Nhưng với nàng và Liễu Hoài Nhứ mà nói, lại khó vô cùng.

Thứ nhất, giữa hai người chưa có loại tình cảm ấy. Dư An thừa nhận, Liễu Hoài Nhứ xinh đẹp đến mức ai nhìn cũng phải tấm tắc. Nhưng nói về tình cảm...

Thành thật mà nói, chưa đến mức đó.

Còn Liễu Hoài Nhứ thì càng khỏi phải bàn. Những chuyện nóng nảy của nguyên chủ ngày trước, rồi trong nguyên văn, nàng ấy thà chết chứ chưa từng nhìn lại.

Cho dù hiện giờ bản thân đã thay đổi phần nào cái nhìn của nàng ấy, Dư An cũng không cho rằng Liễu Hoài Nhứ có thể chấp nhận việc ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!