Bởi vì chính thanh âm của mình mà giật nảy mình, Liễu Hoài Nhứ thoáng tỉnh táo hơn vài phần. Nàng đưa tay che sau cổ, không nói một lời liền chạy về phòng. Nhưng thân thể nàng mềm yếu vô lực, vừa bước đi đã suýt vấp ngã. Dư An phía sau thấy vậy theo bản năng đưa tay đỡ lấy.
Thân mình Liễu Hoài Nhứ cứng đờ, không quay đầu lại, giọng nói đã không còn mềm mại như ban nãy mà trở nên lạnh cứng: "Đừng chạm vào ta!"
Tay Dư An khựng lại, rồi cũng buông xuống.
Lúc này Liễu Hoài Nhứ mới lảo đảo trở về phòng. Vừa vào cửa đã vội tìm lọ ức chế cao. Khi tìm được, nàng gần như ngã vật xuống giường đất, cố sức mở nắp bình sứ nhỏ, lần này bôi nhiều hơn hẳn so với ban nãy.
Phải, lúc Dư An sang nhà Võ đại bá, nàng đã bôi ức chế cao một lần rồi. Chỉ là không ngờ hiệu lực lại tan nhanh đến vậy.
Dược cao mát lạnh dần dần tan ra trên da. Liễu Hoài Nhứ cảm thấy thân thể dễ chịu hơn một chút, cảm giác khô nóng cũng dịu đi phần nào.
Thế nhưng trong lòng lại dâng lên nỗi ảo não.
Nàng biết rõ là do mưa móc kỳ quấy nhiễu, nhưng vẫn không thể chấp nhận hành vi của chính mình.
Sao có thể vì tin hương mà chủ động đến gần Dư An chứ?
Hai người bọn họ, một là Khôn Trạch, một là Càn Nguyên, thân phận vốn đã mẫn cảm.
Huống hồ... sau chuyện đó, nàng vẫn luôn giữ lòng phòng bị với Dư An. Vậy mà lần này lại chủ động nhào vào lòng nàng ta.
Cảm giác thẹn thùng và ảo não xoay vòng trong lòng Liễu Hoài Nhứ. Nàng cắn răng, nơi đáy mắt gượng ép trào ra chút lệ.
Đó là sợ hãi.
Là sợ hãi khi trong mưa móc kỳ lại đến gần Dư An.
Cũng là sợ hãi vì không thể khống chế nổi thân thể của mình.
Ngoài cửa, Dư An nghe tiếng va chạm lạch cạch trong phòng, trong lòng cũng không khỏi nôn nóng.
Mấy ngày nay ở chung, nàng hiểu phần nào tính tình của Liễu Hoài Nhứ. Người như nàng ấy, nếu không phải khó chịu đến cực điểm, sao có thể chủ động dựa sát mình như vậy?
Huống chi...
Chắc hẳn nàng ấy đang cảm thấy khó xử đến chết mất.
Dư An đứng canh ngoài cửa một hồi. Đợi đến khi tiếng động trong phòng dần nhỏ lại mới yên tâm phần nào.
Chỉ là trong lòng vẫn không nhịn được than thở: Sao việc nộp số bạc kia của nàng lại vất vả đến thế này chứ???
Hễ vừa định đem bạc nộp lên, mưa móc kỳ của Liễu Hoài Nhứ lại đến chắn ngang.
Tối nay đun nước vốn là để hai người cùng tắm rửa, nhưng với tình hình này, e rằng Liễu Hoài Nhứ không thể ra ngoài được. Còn lại một mình nàng, cũng không muốn phiền phức. Nước ấm còn dư một ít, Dư An rửa mặt qua loa rồi trở về phòng.
Một ngày này không tính là quá mệt, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì. Dư An nằm xuống chưa bao lâu đã buồn ngủ. Khi vừa khép mắt, sắp thiếp đi thì lại nghe phòng bên truyền đến tiếng động.
Nàng mở mắt, lắng tai nghe kỹ. Xác nhận là từ phòng Liễu Hoài Nhứ, Dư An liền khoác áo xuống giường.
Vừa ra khỏi phòng, tiếng động càng rõ. Hẳn là Liễu Hoài Nhứ va vào vật gì đó. Thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng nức nở khẽ khàng... thậm chí có cả hương bạc hà lạnh lẽo nồng đậm lan ra.
Dư An khựng lại, lập tức quay về phòng mình lục tìm ức chế cao, bôi lên một ít.
Nàng không muốn lại như lần trước, bị ném xuống dòng sông lạnh buốt.
Bôi xong, nàng chạy đến trước cửa phòng Liễu Hoài Nhứ, gõ cửa gọi lớn: "Ngươi chờ một chút, ta đi tìm Thu Thu tới giúp..."
Liễu Hoài Nhứ lúc này ý thức mơ hồ, thân thể nóng rực khó chịu. Chăn đã bị nàng đá văng, xiêm y cũng rối bời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!