Chương 32: (Vô Đề)

Sơn tra tròn vo, bên ngoài phủ một lớp đường óng ánh, nhìn qua đã thấy thèm. Dư An cầm trong tay, làm bộ đưa lên miệng định cắn một ngụm, nhưng thực ra lại chăm chú nhìn Liễu Hoài Nhứ. Thấy nàng vô thức mím môi, Dư An càng thêm khẳng định — nàng ấy muốn ăn.

Nàng liền hạ tay xuống, nói: "Ngọt quá, nàng ăn đi."

Dứt lời, cũng chẳng đợi Liễu Hoài Nhứ phản ứng ra sao, liền nhét xâu kẹo hồ lô vào tay nàng, còn mình thì bước về phía trước. Tuy đi trước, nhưng cũng không đi xa lắm. Hôm nay người đông như trẩy hội, nàng sợ hai người lạc mất nhau, nên chỉ lảng vảng quanh gần đó.

Liễu Hoài Nhứ định đuổi theo, nhưng mới đi được mấy bước đã bị người qua đường chắn lại.

Nhớ lại chuyện suýt ngã lúc nãy, nàng đành buông ý định đuổi theo. Cúi đầu nhìn xâu kẹo hồ lô trong tay, lại liếc quanh một vòng, xác nhận Dư An đã cách mình một đoạn, nàng mới nhẹ nhàng đưa lên miệng cắn một miếng.

Lớp đường giòn lạnh vừa khéo trung hòa vị chua của sơn tra. Vị chua ngọt đan xen, mềm mại nơi đầu lưỡi. Liễu Hoài Nhứ rất thích. Ăn xong một quả, nàng lại ăn thêm một quả nữa.

Đến khi hoàn hồn, xâu kẹo hồ lô đã chỉ còn lại một nửa.

Dư An chẳng biết đã đi đâu mất.

Liễu Hoài Nhứ nghĩ ngợi một lát, rốt cuộc vẫn không chống lại được sự cám dỗ, quyết định ăn hết rồi sẽ mua lại cho nàng một xâu khác.

Ăn xong, nàng quay người định đi mua lại kẹo hồ lô, nhưng vừa xoay mình đã trông thấy một quầy bán trang sức.

Ánh mắt nàng dừng lại trên một cây trâm bạc đặt trên quầy. Nàng chậm rãi bước tới.

Nhìn cây trâm bạc trước mặt, đáy mắt Liễu Hoài Nhứ thoáng hiện vẻ thương cảm.

Năm nàng phân hoá, Dư lão phu nhân từng tặng nàng một cây trâm bạc, bảo giữ làm của hồi môn. Nhưng sau khi nàng và Dư An thành thân, cây trâm ấy đã bị Dư An đem đi cầm mất.

Cây trâm trước mắt này, hình dáng gần như giống hệt cây trâm năm đó.

Trong lòng nàng khẽ nhói.

Không phải vì cây trâm quý giá bao nhiêu, mà là vì đó là tâm ý, là ân dưỡng dục của Dư lão phu nhân.

Thuở nhỏ, mẫu thân nàng dắt nàng lưu lạc khắp nơi. Khi đến Trạch Nguyên thôn, được Dư lão phu nhân cứu giúp. Nhưng khi ấy mẫu thân nàng đã lâm trọng bệnh, dù Dư lão phu nhân bỏ tiền mời người cứu chữa, cuối cùng vẫn không giữ được mạng.

Từ đó về sau, Dư lão phu nhân đem nàng nuôi dưỡng bên mình, dạy nàng cách làm người, dạy nàng lễ nghĩa.

Bao nhiêu năm tình nghĩa ấy, nàng không thể quên, cũng không dám quên.

Đây cũng là nguyên nhân nàng chưa từng nghĩ đến việc hoàn toàn từ bỏ Dư An.

Người bán hàng thấy nàng nhìn trâm bạc hồi lâu, liền niềm nở mời chào:

"Tiểu nương tử, muốn cây này chăng?"

Liễu Hoài Nhứ ngẩng đầu thoáng sững sờ, rồi lại cúi nhìn cây trâm, khẽ lắc đầu. Vừa quay người, đã thấy Dư An đi dạo trở lại.

Từ xa Dư An đã trông thấy nàng đứng trước quầy trang sức, vừa đến nơi liền hỏi: "Có món nào nàng ưng ý sao?"

Người bán hàng thấy Dư An đến, vội nói: "Tiểu nương tử nhìn cây trâm bạc này lâu lắm, Càn..."

Chưa kịp nói hết, Liễu Hoài Nhứ đã lạnh giọng: "Không thích. Đi thôi."

Dư An ngẩn người, vội xin lỗi người bán hàng một tiếng rồi đuổi theo nàng.

"Nếu nàng thích cây trâm đó, chúng ta mua cũng được mà? Hiện giờ trong nhà cũng đủ tiền chi tiêu."

Liễu Hoài Nhứ nghe vậy liền dừng bước, nhìn nàng, môi mím chặt. Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, lại tiếp tục bước đi.

Dư An bị bỏ lại phía sau, lẩm bẩm: "Ta đâu có chọc giận nàng? Đây là làm sao nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!