Chương 30: (Vô Đề)

Dư An vừa dứt lời, sắc mặt khó coi nhất ngoài Dư tứ cô và Dư Tranh ra, chính là Dư nhị nãi nãi.

Bà gọi An Nhi tới, ngoài mặt nói là muốn hiểu rõ đầu đuôi sự tình, kỳ thực là để đứng ra làm chủ, chính danh cho Dư An. Nào ngờ Dư An lại đề nghị gọi Thôi quả phụ tới.

Xưa nay vẫn nói, việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài.

Dư tứ cô đúng là đã làm sai, nhưng tông tộc hoàn toàn có thể tự định tội. Nếu gọi Thôi quả phụ tới, chuyện Dư tứ cô mượn tay nàng ta hãm hại Dư An tất sẽ lan khắp thôn trên xóm dưới.

Đóng cửa lại, người ngoài nói gì cũng chỉ là lời đồn.

Nhưng nếu đem Thôi quả phụ vào từ đường, nàng ta bước ra ngoài nói thêm một câu, lời đồn liền thành sự thật.

Dẫu biết Dư tứ cô sai, nhưng Dư nhị nãi nãi vẫn muốn giữ thể diện cho Dư gia. Cho nên Dư An vừa mở miệng, mí mắt bà đã giật mạnh, ánh nhìn về phía Dư An cũng đổi khác.

Dư An... thật sự đã thay đổi tính tình.

Trước kia, mỗi khi Dư tứ cô cùng đám người kia muốn xóa tên nàng khỏi gia phả, Dư An phần nhiều đều tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm. Bởi nàng hiểu rõ, người thực sự để tâm tới nàng chỉ có nhà Dư nhị nãi nãi; những tộc nhân khác, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Bị xóa tên, Dư nhị nãi nãi sẽ không mặc kệ nàng.

Không bị xóa tên, người quản thúc nàng vẫn là Dư nhị nãi nãi.

Chuyện ấy vốn chẳng liên can gì tới tộc nhân.

Vì vậy nàng hành sự không kiêng nể, ngay cả lời Dư nhị nãi nãi nói cũng chẳng để trong lòng, muốn làm gì thì làm. Mấy lần gần đây nàng ngoan ngoãn nghe lời, trái lại khiến Dư nhị nãi nãi cũng thấy kỳ quái.

Suy nghĩ một lát, Dư nhị nãi nãi nói với nàng: "An Nhi, nơi đây rốt cuộc là Dư gia từ đường, gọi người ngoài tới... không thích hợp."

Ba chữ "không thích hợp" được bà nhấn mạnh hơn vài phần, rõ ràng muốn nhắc Dư An biết điểm dừng.

Nhưng Dư An dường như không hiểu ý, đáp lại: "Nhị nãi nãi, tuy là từ đường Dư gia, nhưng Thôi quả phụ cũng là một trong những người liên quan, gọi nàng tới mới có thể nói rõ ràng."

Bị chặn họng, sắc mặt Dư nhị nãi nãi càng thêm khó coi. Bà lướt qua Dư An, nhìn về phía Liễu Hoài Nhứ phía sau nàng: "Chất tôn tức thấy thế nào?"

Dư nhị bá nghe vậy liền nheo mắt, theo bản năng gọi: "Mẫu thân!"

Ông hiểu rõ ý của mẫu thân. Nếu Liễu Hoài Nhứ vì giữ thể diện tông tộc mà buông lời, nói không cần gọi Thôi quả phụ, vậy Dư nhị nãi nãi liền có lý do không cho người đi mời.

Hôm qua vì chuyện bắt Dư tứ cô đi xin lỗi, Dư nhị bá đã cãi nhau với mẫu thân một trận. Ông cho rằng chỉ xin lỗi chưa chắc khiến Dư An và Liễu Hoài Nhứ nguôi giận, nhưng Dư nhị nãi nãi lại cố chấp. Bà cho rằng đã phạt Dư tứ cô, lại không xóa tên Dư An, để trưởng bối đi xin lỗi vãn bối cũng đã đủ.

Dư nhị bá không tán đồng, nhưng cuối cùng vẫn phải nghe theo.

Tuy hai chuyện không hoàn toàn giống nhau, song xét đến cùng đều là Dư nhị nãi nãi chuyên quyền.

Ông nhìn Liễu Hoài Nhứ còn muốn nói gì, lại bị ánh mắt của mẫu thân trừng cho im bặt.

"Nói đi, chất tôn tức..."

Nếu là trước kia, Liễu Hoài Nhứ chưa chắc sẽ làm mất mặt Dư nhị nãi nãi. Nhưng mấy ngày gần đây nàng chịu đủ ủy khuất, đã không thể coi như không có gì.

Dư tứ cô có tới xin lỗi nàng, nhưng thế thì sao?

Không thể thay đổi được gì.

Theo ý Dư nhị nãi nãi, chỉ cần Dư tứ cô xin lỗi nàng là xong chuyện. Nếu không có chuyện vòng bạc hôm qua, có lẽ nàng cũng không biết mình có bỏ qua hay không.

Nhưng hiện tại đã khác.

Dư nhị nãi nãi có thể không để tâm tới nàng, nhưng bà nhất định để tâm tới Dư An.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!