Liễu Hoài Nhứ trước nay chưa từng nghĩ tới, có một ngày Dư An lại muốn giúp nàng giặt y phục, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ.
Dư An từ nhỏ được nuông chiều, vậy mà lại chịu giặt y phục cho nàng? Sao có thể chứ?
Nhưng tình cảnh trước mắt chính là như vậy. Dư An tuy đang cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc, như thể nếu nàng không đưa y phục, thì nàng ấy thật sự sẽ tự mình bước tới cởi giúp.
Liễu Hoài Nhứ nắm chặt vạt áo, vừa định nói không cần, Dư An đã lại cắt lời: "Ta nói nàng không được, vậy thì để ta cởi cho nàng."
Trước kia Dư An tuy cũng có chút vô lại, nhưng Liễu Hoài Nhứ luôn cảm thấy không giống như bây giờ. Nàng cắn môi đến trắng bệch, cuối cùng đành nhận mệnh: "Ta tự cởi."
"Được, nàng vào trong cởi đi, ta đứng đây chờ."
Chứ còn sao nữa?
Chẳng lẽ muốn nàng đứng giữa sân mà cởi?
Liễu Hoài Nhứ buồn bực liếc nàng một cái, rồi quay người vào phòng, đóng cửa lại.
Một lát sau, Dư An nghe thấy trong phòng vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, liền che miệng cười trộm.
Không ngờ Liễu Hoài Nhứ lại ăn bộ này... ha ha ha.
Rõ ràng cả người mệt đến không còn sức, mà vẫn còn cố trừng mắt, lại có một phong tình khác lạ.
Kẽo kẹt...
Dư An đang che miệng cười thì cửa bất ngờ mở ra, hai người chạm mắt nhau, bầu không khí nhất thời có chút lúng túng.
Liễu Hoài Nhứ chớp chớp mắt, coi như không nhìn thấy gì, đưa tay ra phía trước. Bộ y phục được đặt lên cánh tay Dư An, rồi nàng lập tức quay người đóng cửa.
Chuỗi động tác nhỏ ấy khiến lòng Dư An ngứa ngáy.
Liễu Hoài Nhứ nhất định là thẹn thùng, đáng yêu quá đi thôi~~
Dư An hoàn toàn không cảm thấy mình ngày càng si mê, chỉ cảm thán một tiếng rồi mang chậu nước ấm và khăn lại.
Nàng gõ cửa: "Ta chuẩn bị nước ấm cho nàng rồi, lau người xong thì ngủ tiếp đi."
Liễu Hoài Nhứ vừa nằm xuống đã lơ mơ sắp ngủ, lại bị nàng đánh thức, đành nén bực bội ngồi dậy.
Nàng ra nhiều mồ hôi, quả thật khó chịu. Nhưng cả người vô lực, nên lúc nãy khi cởi y phục đã do dự, định ngủ trước rồi tính. Không ngờ Dư An lại gõ cửa, khiến tâm tư kia bị khơi dậy.
Do dự một hồi, nàng đáp: "Ngươi đặt ở cửa đi."
"Được."
Dư An đặt chậu gỗ trước cửa, rồi quay lại thu dọn bàn ăn. Khi nàng rửa xong chén bát thì nghe tiếng cửa mở kẽo kẹt, chắc là Liễu Hoài Nhứ ra lấy chậu, nhưng nàng không quay đầu, chỉ chuyên tâm làm việc.
Chẳng bao lâu sau khi rửa xong, cửa lại mở. Lần này Liễu Hoài Nhứ bước ra ngoài. Dư An vội tiến tới: "Đưa y phục cho ta."
Liễu Hoài Nhứ nắm chặt chậu gỗ, định từ chối, nhưng Dư An đã giành lấy, giọng bá đạo: "Đừng từ chối ta, ta còn nhiều sức lắm."
Dư An chìm đắm trong thế giới của mình, hoàn toàn không thấy Liễu Hoài Nhứ lén trợn mắt, rồi thu tay vào phòng.
Liễu Hoài Nhứ không hề cảm thấy nàng bá đạo, chỉ thấy nàng càng lúc càng vô lại, lại còn nói những lời càn rỡ như vậy.
Dù Dư An giúp nàng giặt y phục là chuyện tốt... cũng không nên nói thế chứ.
Nhưng nghĩ lại, trong mắt nàng lại lộ ra chút mê mang. Kỳ quái nhất chẳng phải là chính mình sao... vừa rồi nàng chỉ cảm thấy buồn bực thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!