Chương 22: (Vô Đề)

Cuối tháng chín, nước sông lạnh thấu xương. Dư An ngâm mình trong sông, nhiệt độ cơ thể hạ xuống rất nhanh, sức lực cũng dần dần hồi phục.

Võ Đại ngồi bên bờ sông trông chừng nàng suốt. Trải qua chuyện hôm nay, hắn cũng không thể không nhìn nàng bằng con mắt khác.

Trước kia hắn luôn cảm thấy Dư An không xứng với Liễu Hoài Nhứ, hiện tại vẫn nghĩ như vậy, nhưng... dường như cũng khá hơn trước một chút, ít nhất... cũng biết gánh vác hơn.

Dù sao hắn cũng không có khả năng, chi bằng mong Liễu Hoài Nhứ có thể sống tốt hơn.

Chờ Dư An ngâm đủ lâu, Võ Đại gọi: "Được rồi, lên đi."

Dư An nghe tiếng hắn, quay đầu nhìn sang.

Trong lòng thầm nghĩ, Võ Đại này rốt cuộc cũng có chút thái độ tốt với nàng.

Nàng cố sức lội lên bờ. Tuy đã khôi phục chút sức lực, nhưng vừa chạy vừa nóng người, thân thể vẫn còn yếu. Thấy nàng vất vả, Võ Đại đưa tay kéo nàng một phen.

Đợi Dư An hoàn toàn bò lên bờ, nằm trên đất th* d*c, nàng nói: "Đa tạ Võ Đại ca."

Võ Đại bị nàng cảm tạ, có chút ngượng ngùng. Gương mặt đen sạm thoáng ửng đỏ, tuy Dư An chưa chắc nhìn ra, nhưng hắn vẫn hơi cúi đầu, nghiêm mặt "ừ" một tiếng rồi bước đi phía trước.

Lần này hắn không kéo nàng nữa, chỉ thúc giục: "Đi mau, về bôi ức chế cao."

"Vâng... đa tạ Võ Đại ca."

Dư An đi chậm, nhưng cũng coi như theo kịp. Hai người vừa về đến nhà thì gặp Võ Vinh đang dẫn đại phu trở về.

Võ Vinh lướt qua Võ Đại, kéo lấy Dư An hỏi: "Ngươi làm sao vậy? Toàn thân ướt sũng, đi cũng không nổi?" Rồi lại nhìn con trai mình: "Võ Đại đánh ngươi? Ném ngươi xuống sông à?"

Nghe vậy, mặt Võ Đại càng đen hơn. Dư An lại mỉm cười, xua tay: "Không phải, chỉ là vừa rồi chạy quá mệt, lại bị tin hương của Hoài Nhứ k*ch th*ch... cho nên..."

Nàng đang cười nói đến Liễu Hoài Nhứ thì lập tức thu lại ý cười, nhìn vị đại phu phía sau Võ Vinh: "Bá mẫu, mau để đại phu vào xem trước đi."

Đại phu là một nam tử Trung Dung trung niên. Bởi Càn Nguyên và Khôn Trạch có khác biệt, nên phần lớn đại phu đều là Trung Dung.

Vừa rồi nói chuyện nên Võ Vinh suýt quên mất đại phu, nay nghe Dư An nhắc mới vội nói: "Đúng đúng đúng, Lý đại phu, ngài mau vào xem."

Lý đại phu vuốt râu, thong thả nói: "Được."

Ông không vội, nhưng mấy người còn lại thì sốt ruột vô cùng. Võ Đại trực tiếp kéo đại phu đi về phía trước.

Dư An nhìn mà ngẩn người. Vừa rồi nàng cũng muốn kéo, nhưng không nhanh tay bằng Võ Đại.

Không ngờ người ngày thường trầm mặc như hắn lại làm ra chuyện như vậy.

Lý đại phu bị Võ Đại kéo chạy, một tay giữ hòm thuốc, một tay chỉ hắn mắng mãng phu. Đến cửa phòng, Võ Đại mới buông ra. Lý đại phu còn muốn nói thêm gì đó, Dư An đã giục: "Đại phu, đang gấp lắm, ngài vào trước được không?"

Lý đại phu phẩy tay áo, lảo đảo bước vào.

Lần này không ai dám kéo ông nữa.

Ba người họ đều là Càn Nguyên, ai dám vào trong?

Chỉ có thể đứng nhìn ông lảo đảo đi vào...

"Lý đại phu này..." Dư An vừa định nói ông thật chậm chạp, không ngờ vừa buông lỏng đã suýt ngã quỵ, may mà Võ Đại kịp đỡ lấy.

Võ Vinh thấy vậy hỏi: "Đây là..."

Võ Đại mặt đen đáp: "E rằng Dư An còn phải ra bờ sông thêm một chuyến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!