Từ sau khi nàng buột miệng gọi một tiếng "Hoài Nhứ muội muội", chút ôn nhu còn sót lại của Liễu Hoài Nhứ đối với Dư An cũng theo đó mà tan biến.
Liên tiếp hai ngày, mỗi khi Dư An trở về nhà, trên bàn đều đã bày sẵn cơm canh, giường đất được hong ấm, nhưng cửa phòng của Liễu Hoài Nhứ thì đóng chặt.
Việc nên làm, nàng vẫn làm không thiếu thứ gì, chỉ là không chờ nàng cùng dùng bữa.
Sáng sớm hôm ấy, Dư An lần thứ ba cúi đầu nhận lỗi.
"Là ta sai rồi... nàng đừng giận ta nữa có được không? Về sau ta... sẽ không nói chuyện như thế nữa."
Nàng cúi gằm mặt, bộ dáng ủy khuất khiến người ta không nỡ nhìn. Liễu Hoài Nhứ thấy vậy, trong lòng mềm đi vài phần, lại xen lẫn bất lực.
Nói là giận đến mức nào cũng không hẳn. Chỉ là nàng không thích cái giọng điệu ngả ngớn kia của Dư An.
Đặc biệt là sau khi nàng vừa mới đối xử với Dư An tốt hơn một chút.
Càng như vậy, nàng lại càng có cảm giác mình bị lừa gạt.
Đến tận bây giờ, Liễu Hoài Nhứ vẫn không sao nắm rõ được rốt cuộc trong lòng Dư An đang nghĩ gì.
Thấy nàng thần sắc vẫn lạnh nhạt, Dư An cũng không tự chuốc mất mặt, lặng lẽ chất hàng lên xe chuẩn bị ra chợ.
Ngay lúc nàng sắp bước ra cửa, Liễu Hoài Nhứ chậm rãi đi tới, trong tay cầm theo áo tơi.
"Ngươi mang theo áo tơi đi, hôm nay e là lại có mưa."
"À... ta..."
Lời còn chưa dứt, Liễu Hoài Nhứ đã đặt áo tơi lên xe đẩy, xoay người trở về phòng.
Lời cảm tạ nghẹn lại nơi cổ họng. Dư An chớp chớp mắt, trong lòng thầm quyết định hôm nay nhất định phải mang một phần lễ vật về cho nàng.
Sau mấy ngày bán hàng, Dư An cũng đã quen mặt trong chợ, nhất là với nữ Càn Nguyên bán son phấn bên cạnh.
Nàng ấy tên Tạ Phương, nhỏ hơn Dư An vài tuổi, đã thành thân sinh nữ.
Có lần nghe Dư An nói vẫn chưa có hài tử, Tạ Phương còn sốt ruột thay nàng.
Hôm nay Tạ Phương vẫn đến sớm hơn, hai người chào hỏi xong liền ai bán nấy, rảnh rỗi lại chuyện trò.
"Tạ Phương, nàng nói Khôn Trạch đều thích thứ gì?"
Tạ Phương nghe vậy liền chỉ vào quầy hàng của mình, cười híp mắt:
"Đương nhiên là son phấn rồi ~"
"Dư tỷ, tỷ định mua phấn mặt tặng tẩu tử sao?"
Dư An vốn đang ngồi xổm dưới đất, nghe vậy liền đứng lên nhìn qua mấy hộp phấn.
Nàng từng nghe Tạ Phương nói số phấn này đều do nương tử nhà nàng ấy tự tay làm, vốn ít lời nhiều. Mỗi lần nhắc đến, Tạ Phương đều không tiếc lời khen nương tử mình giỏi giang, đảm đang.
Dư An nghe nhiều lần, trong lòng cũng không chịu thua, thường xuyên đem Liễu Hoài Nhứ ra khoe.
Dẫu Liễu Hoài Nhứ chưa từng thừa nhận là thê tử của nàng, cũng không nhận là tỷ muội, nhưng quan hệ hai người bày ra đó, trong mắt người ngoài chính là phu thê thật sự.
Mỗi khi Tạ Phương khoe nương tử, nàng cũng sẽ nói Liễu Hoài Nhứ cần kiệm, chu đáo.
Dù mấy ngày nay Liễu Hoài Nhứ ít nói chuyện với nàng, nhưng vẫn tính là quan tâm...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!