Vừa mới nhập Thu chưa bao lâu, Liễu Hoài Nhứ đang ở trong sân bận rộn gieo ít hạt cải trắng, thì bị hàng xóm là Võ Thu Thu gọi giật lại.
"Hoài Nhứ tỷ tỷ, chuyện của Dư An, tỷ đã nghe chưa?"
Câu này, cứ cách dăm ba ngày nàng lại phải nghe một lần, nên lúc đầu nghe Võ Thu Thu nói, nàng cũng không phản ứng gì, vẫn cúi đầu rải hạt giống xuống luống đất.
Võ Thu Thu đứng ngoài cổng viện, thấy nàng không đáp lời liền bước nhanh vào, nắm lấy tay nàng:
"Dư An đang bị Lí Chính đuổi đánh khắp thôn đó!"
"Muội nói cái gì?" Liễu Hoài Nhứ vừa hỏi xong, liền để ý tới bàn tay đang nắm tay mình.
Võ Thu Thu tuy chưa phân hoá, nhưng cũng là nữ tử đã thành niên. Giữa Càn Nguyên và Khôn Trạch vốn nên giữ khoảng cách. Liễu Hoài Nhứ lặng lẽ rút tay về.
Vì nhất thời cuống quýt nên không chú ý lễ nghi, Võ Thu Thu cũng thấy mình thất lễ, bèn xấu hổ thu tay ra sau lưng, lặp lại lời vừa nói.
Nghe xong, mày Liễu Hoài Nhứ nhíu chặt.
Võ Thu Thu thấy nàng không nói gì thêm. Những chuyện xấu của Dư An, nàng nghe còn nhiều hơn cả Liễu Hoài Nhứ, tự nhiên chẳng có thiện cảm, càng cảm thấy thay Liễu Hoài Nhứ mà uổng phí.
Rõ ràng là một Càn Nguyên quân, ngoài gương mặt ra thì chẳng có gì đáng nhắc tới. Đại sự tiểu sự trong nhà chẳng giúp được việc gì, ngược lại còn khiến Liễu Hoài Nhứ phải lo toan thay nàng.
Dư An bị đánh là chuyện thường, nhưng xưa nay đều là bị đánh xong mới lết về nhà. Bị đánh ngay giữa thôn như vậy thì đúng là chưa từng có.
Dù ai cũng biết Dư An không nên thân, nhưng bị đánh trước mặt cả thôn, không dám ngẩng đầu, mất mặt đâu chỉ một mình nàng — còn có Liễu Hoài Nhứ.
Liễu Hoài Nhứ lập tức buông hạt giống, vào phòng thay bộ y phục sạch sẽ rồi cùng Võ Thu Thu ra ngoài.
Vừa ra khỏi ngõ, đã thấy mấy người hàng xóm tụ tập đi xem náo nhiệt. Ánh mắt họ nhìn về phía Liễu Hoài Nhứ có kẻ khinh thường, có kẻ tiếc hận.
Võ Thu Thu tức đến đỏ mặt.
"Hoài Nhứ tỷ tỷ, tỷ xem bọn họ kìa..."
"Không cần để ý."
Nói xong, bước chân nàng càng thêm vội vã, Võ Thu Thu đành chạy theo sau.
Chen vào đám đông, điều đầu tiên nàng nhìn thấy là Càn quân không nên thân của mình bị ấn chặt xuống đất.
Đẩy mọi người sang hai bên, nàng nhàn nhạt cất tiếng: "Tào bá phụ, không biết Càn quân nhà ta đã làm sai điều gì, mà phải kinh động đến mức này?"
Giọng nói vừa dứt, Tào Bưu thoáng cứng mặt, rồi thổi râu trừng mắt, chỉ vào Dư An nằm dưới đất: "Liễu nương tử, Càn quân nhà ngươi là hạng người gì, chẳng lẽ ngươi không rõ?"
Dư An đang bị ấn dưới đất, nghe đến ba chữ "Liễu nương tử" mới hoàn hồn.
Liễu...
Liễu Hoài Nhứ!
Trong quyển truyện nàng từng đọc, ấn tượng sâu nhất chính là nữ nhị Liễu Hoài Nhứ.
Nguyên tác không viết rõ chuyện cờ bạc hay dạo thanh lâu, nhưng chuyện trêu chọc tiểu tức phụ, đùa giỡn tiểu quả phụ thì có. Ngay cả con gái Lí Chính cũng không buông tha, thường xuyên qua lại trêu ghẹo, khiến thiếu nữ đang tuổi hoài xuân ấy nhất quyết "phi quân bất giá", một lòng chỉ nhận Dư An.
Cho nên mới có cảnh hôm nay.
Dư An chỉ đọc vài chương đầu thấy không hợp liền lướt nhanh về sau, chỉ biết theo thiết lập thì Liễu Hoài Nhứ sớm muộn gì cũng sẽ luân hãm…
Haiz, đáng tiếc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!