Chương 19: (Vô Đề)

Cuối cùng, dưới sự kiên trì của Liễu Hoài Nhứ, Dư An đành nhét một trăm văn tiền vào trong ngực áo. Dẫu sao nàng mỗi ngày ra chợ còn phải trả tiền thuê sạp, cũng không thể trong người chẳng có lấy một đồng.

Ăn cơm xong, Liễu Hoài Nhứ lại đun cho nàng một ít nước ấm, bảo nàng tắm rửa. Dư An vốn tưởng chậu nước ấy là nàng chuẩn bị cho mình dùng, nào ngờ lại là cho nàng. Nàng vừa định từ chối thì Liễu Hoài Nhứ đã quay người trở về phòng, đóng cửa lại.

Dư An đứng tại chỗ, nhìn thùng nước rồi lại nhìn cánh cửa phòng khép chặt, nghĩ một hồi vẫn là tắm đi. Dẫu sao nàng cũng chẳng dám gọi nàng ấy ra...

Tắm xong, lúc đổ nước, Dư An mới phát hiện thùng múc nước đã cạn khô. Xem ra hôm nay Liễu Hoài Nhứ chỉ rửa mặt qua loa.

Sáng hôm sau, Dư An dậy sớm hơn thường ngày một chút, ra bờ sông gánh một thùng nước về rồi mới ra khỏi nhà bán gạo.

Khi nàng đi, Liễu Hoài Nhứ còn chưa tỉnh, dĩ nhiên cũng chưa có bữa sáng. Hâm lại đồ ăn tối qua thì nàng lại thấy phiền phức, thế là bụng đói mà ra cửa.

Phải nói thể lực của Càn Nguyên quân quả thực không tầm thường. Không ăn sáng mà vẫn đẩy nổi xe, chuyện này Dư An trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nàng đi khá nhanh, lúc tới chợ vẫn còn sớm, tiểu thương chưa đông. Dư An tìm lại vị trí hôm qua, nộp thêm hai ngày tiền thuê cho quản sự rồi an tâm bắt đầu bán gạo.

Hôm đầu đến đây, trong lòng nàng còn thấp thỏm, không biết có bán được hay không. Kết quả lại bán rất khá.

Huyện thành ruộng đất không nhiều, mà gạo Trạch Nguyên thôn ở khắp Lâm Dương huyện đều có tiếng. Chỉ tiếc phần lớn đều qua tay thương lái, giá cao thì người thường không kham nổi, giá thấp lại toàn là gạo cũ.

Dư An treo biển gạo Trạch Nguyên thôn. Tuy gạo nhà nàng không bằng những nhà ruộng tốt, nhưng vẫn ngon hơn gạo cũ kia, mà giá lại còn rẻ hơn chút.

Vì sao thương nhân bán gạo trong huyện không ra ngăn cản?

Bởi người có thể tự mang gạo ra chợ bán vốn đã ít lại càng ít. Thứ nhất đường sá xa xôi khó đi, thứ hai chẳng ai muốn tốn công hao sức như vậy. Trong thôn, nhà khá giả phần lớn đem ruộng cho thuê hoặc bán số lượng lớn cho thương lái. Ra chợ tuy kiếm được thêm chút tiền, nhưng mất thời gian, lại nhọc nhằn. Nhà có nhiều ruộng, lương thực tốt, cũng chẳng thiếu mấy đồng bạc ấy.

Cho nên người ra chợ bán gạo đa phần đều giống Dư An, ruộng ít, sản lượng không cao, bán cho thương lái lại bị ép giá, nên muốn ra chợ thử vận may, mong bán được thêm chút nào hay chút ấy.

Hôm nay nàng mang nhiều hơn mọi ngày một thạch gạo, tính bán nhanh rồi đem tiền trả Nhị nãi nãi.

Nhưng lượng bán ra vẫn chỉ gần hai thạch như hôm qua, còn dư hơn hai thạch phải chở về. Lúc tan chợ, nàng đang thu dọn thì bị mấy người chặn đường.

Cầm đầu là một thiếu niên chừng mười bốn mười lăm tuổi, có lẽ vừa mới phân hóa không lâu thành Càn Nguyên. Y phục hoa lệ, nghênh ngang bước đến trước mặt nàng: "Uy, bán gạo, số này bán rẻ hết cho ta thế nào?"

Dù chỉ là thiếu niên, nhưng giọng điệu kiêu căng ấy khiến Dư An không mấy dễ chịu.

Nàng phủ lại tấm đệm, quay đầu đáp: "Không bán, ta phải về nhà."

Nói xong liền đẩy xe định đi, lại nghe thiếu niên kia kêu lên: "Di... Ngươi chẳng phải Dư An sao?"

Dư An quay lại nhìn kỹ, cũng thấy y quen mắt.

Bên cạnh thiếu niên có ba tên gã sai vặt, một tên phụ họa: "Đúng vậy, thiếu gia, đúng là Dư An. Sao không đến sòng bạc nữa mà ra chợ bán gạo?"

Tên ấy tay chân không yên, vừa nói vừa định mở tấm đệm phủ gạo. Dư An lập tức giữ chặt tay hắn.

Tên sai vặt đau đớn nhìn về phía thiếu niên: "Thiếu gia..."

Thiếu niên Càn Nguyên nhíu mày, quát lớn: "Dư An, buông tay! Người của tiểu gia mà ngươi cũng dám dạy dỗ?"

Y vung tay một cái, hai tên còn lại cũng vây lên, bao lấy Dư An.

Hôm qua nàng đánh Càn Nguyên kia vì có thể phóng thích tin hương áp chế đối phương. Hôm nay nàng cũng định làm vậy, nhưng thứ đó lại chẳng nghe lời.

Nhớ lại tình hình hôm qua, nàng cố gắng phóng thích tin hương, nhưng thế nào cũng không được.

Mấy tên sai vặt tưởng nàng không dám phản kháng, liền xông tới đánh.

Nếu luận đánh nhau, Dư An chưa chắc thua bọn chúng. Nhưng lúc này nàng dồn toàn bộ tâm trí vào việc phóng thích tin hương, căn bản không tập trung, mấy hiệp đã bị đánh ngã xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!