Nhìn người kia bị ném văng ra xa trong chớp mắt, mấy kẻ còn lại rõ ràng cũng hoảng loạn.
Bọn chúng vây quanh Dư An, trong lòng tính toán xem nhiều người như vậy cùng xông lên liệu có thể đánh ngã nàng hay không. Tên nam Càn Nguyên cầm đầu phóng xuất tin hương, đang chuẩn bị động thủ, đột nhiên cảm thấy sau gáy đau nhói. Toàn thân hắn mềm nhũn, hai chân không nghe sai khiến, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất rồi ngã vật ra.
Mấy kẻ còn lại còn thảm hại hơn, có kẻ thậm chí trực tiếp tê liệt nằm rạp trên mặt đất.
Dư An vốn đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến, thấy bọn chúng đột nhiên ngã rạp thì cũng sững sờ. Trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh những ký ức nguyên chủ để lại đã cho nàng đáp án.
Càn Nguyên tuy không phân chia cấp bậc nghiêm ngặt, nhưng kẻ có tin hương mạnh mẽ hoàn toàn có thể áp chế đối phương.
Hiểu ra điều này, Dư An khẽ thở phào. Nếu không nhờ tin hương áp chế, nàng đã định tự mình động thủ, thậm chí còn tính xem có thể hạ gục cả mấy tên hay không. Như vậy ngược lại giúp nàng đỡ tốn không ít sức.
Xác định mấy kẻ kia không còn khả năng gây sự, Dư An buông tay, dịu giọng hỏi Liễu Hoài Nhứ: "Nàng không sao chứ?"
Vừa rồi trạng thái của Liễu Hoài Nhứ rõ ràng là bị dọa không nhẹ. Mấy ngày trước còn thấy nàng đấu khẩu với Lý đồ tể oai phong lẫm liệt, nay lại bị mấy tên Càn Nguyên dọa thành như vậy.
Dư An không khỏi cảm khái.
Quả nhiên mỗi người có sở trường riêng.
Luận đầu óc nhanh nhạy nàng không bằng Liễu Hoài Nhứ, nhưng về sức lực, nàng lại có thể bảo hộ nàng ấy.
Liễu Hoài Nhứ nghe Dư An hỏi mới hoàn hồn, đôi mắt bình tĩnh nhìn nàng. Phải một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Không có việc gì."
Dáng vẻ ấy, nhìn thế nào cũng không giống là không có việc gì. Dư An bỗng thấy ảo não. Vừa rồi sao lại để Liễu Hoài Nhứ ở lại một mình nơi này? Xã hội này, Khôn Trạch vốn đã yếu thế, lại có bao nhiêu Càn Nguyên nhìn thấy một Khôn Trạch đơn độc mà không nổi lòng xấu xa?
"Xin lỗi, vừa rồi ta không nên để nàng một mình ở đây."Chợ đông người như vậy, trừ khi để Liễu Hoài Nhứ kề sát bên mình, bằng không Dư An thật không yên tâm. Nàng cau mày nghĩ, ngày mai vẫn là không nên để Liễu Hoài Nhứ theo cùng nữa.
"Không sao." Giọng Liễu Hoài Nhứ khẽ run. Vừa rồi quả thực nàng bị dọa không nhẹ. Nếu không phải Dư An đột nhiên quay lại...
Hậu quả thật không dám nghĩ tới.
Dư An che chở nàng như vậy, nói không cảm động là giả. Chỉ là nàng vẫn chưa thể vì thế mà hoàn toàn thay đổi cách nhìn về Dư An.
"Ta vừa hỏi rõ rồi, muốn bày bán ở chợ phải nộp tiền thuê, mỗi ngày mười văn."
Ruộng nhà đất cằn, một mẫu đại khái thu được hơn một thạch lương thực. So với ruộng tốt nhà khác thì kém gần một nửa. Nhưng mấy ngày trước khi xay gạo, Dư An có quan sát, tuy sản lượng thấp nhưng chất lượng không thua kém bao nhiêu.
Nếu bán cho thương nhân thu mua, một thạch chỉ được khoảng ba trăm văn. Nhưng ở chợ, giá bán là năm mươi văn một đấu, một thạch tính ra được năm trăm văn.
Thuế mỗi mẫu nộp hai đấu, tổng cộng khoảng ba thạch. Trừ đi khẩu phần ăn một năm của hai người, số gạo có thể đem bán chừng mười thạch, tức năm lượng bạc.
Dư An phân tích như vậy cho Liễu Hoài Nhứ nghe, nàng ấy cũng có chút kinh ngạc. Thương nhân thu mua thường ép giá, mà lương thực nhà họ vốn cũng không nhiều.
Trừ thuế và phần ăn, trước đây cùng lắm chỉ dư được ba lượng bạc.
Hiện giờ lại nhiều thêm hai lượng.
Liễu Hoài Nhứ đánh giá Dư An từ trên xuống dưới. Thấy nàng vẻ mặt có chút phấn khởi, lại còn có phần ngượng ngùng?
"Hắc hắc... nàng có thể cho ta mượn trước mười văn không?"Dư An xoa tay, có chút căng thẳng. Tuy danh nghĩa ruộng đất đều thuộc Dư gia, nhưng mang danh bại gia tử của nguyên chủ, nàng vẫn không dám đường hoàng đòi tiền.
Dù sao mấy năm nay Liễu Hoài Nhứ cũng chẳng dễ dàng gì.
"Được."
Liễu Hoài Nhứ lấy mười văn đưa cho nàng, tưởng rằng nàng sẽ lập tức đi nộp tiền thuê. Nhưng Dư An cầm tiền rồi lại không động.
"Tiền không đủ sao?" nàng khó hiểu hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!