Phản ứng kịch liệt của Dư An khiến Liễu Hoài Nhứ sững sờ, nàng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ cúi đầu tiếp tục dùng bữa.
Dư An phản ứng dữ dội như vậy, nhưng nàng thì sao lại không như thế?
Tâm tư của Võ Đại đối với nàng, từ khi nàng và Dư An còn chưa thành thân đã từng lộ ra rồi. Khi ấy nàng giả câm giả điếc, một chút đáp lại cũng chưa từng cho hắn. Vốn nghĩ thời gian lâu dần, mọi chuyện rồi sẽ nhạt đi.
Thế nhưng mấy năm nay, Dư An càng lúc càng kỳ quái, tâm tư của Võ Đại lại bắt đầu rục rịch trở lại.
Dù hắn chưa từng nói rõ, nhưng Liễu Hoài Nhứ nhìn ra được.
Nay bị Dư An nói thẳng như vậy, trong lòng nàng cũng có chút hoảng, lời nói vì thế mà không giữ được chừng mực.
Cũng may tâm tư của Dư An căn bản không đặt trên người nàng, nếu không, e rằng sớm đã nhận ra tâm ý của Võ Đại.
Dù quan hệ giữa hai người các nàng khác với thê thê bình thường, nhưng Liễu Hoài Nhứ vẫn không muốn trong lòng Dư An lưu lại một hạt mầm như thế.
Ăn cơm xong, Dư An đứng dậy đi bổ củi, lại bị Liễu Hoài Nhứ gọi lại.
"Ta cùng Võ Đại ca thật sự không có gì cả. Ngươi đừng suy nghĩ lung tung."
Dư An còn tưởng chuyện lúc nãy bị nàng ghi nhớ, muốn tiếp tục giáo huấn mình, nào ngờ Liễu Hoài Nhứ vừa mở miệng, nàng lại sững sờ. Trong lòng còn âm thầm vui vẻ, nghĩ rằng Liễu Hoài Nhứ đối với nguyên chủ hẳn cũng có chút tình cảm, như vậy nàng...
Thế nhưng câu nói tiếp theo khiến nàng nghẹn lại.
"Ta không giống ngươi. Ngươi có thể không để ý thanh danh, nhưng ta để ý."
Nghe vậy, Dư An như bị nghẹn một hơi trong ngực, nuốt không trôi mà thở cũng chẳng xong.
Rốt cuộc bao giờ nàng mới có thể tẩy trắng cho mình đây???
Không để ý thanh danh là nguyên chủ, đâu phải nàng!!!!
Liễu Hoài Nhứ không cho nàng cơ hội nói thêm, đã bắt đầu thu dọn chén bát. Dư An chỉ đành hóa bi phẫn thành sức lực, ra ngoài bổ củi.
Đợi bổ củi xong trở về, Dư An thấy trong nồi đã có sẵn nước ấm, tâm tình dịu lại đôi chút. Nàng liếc nhìn cánh cửa phòng Liễu Hoài Nhứ đóng chặt, thầm nghĩ quả nhiên nàng ấy ngoài lạnh trong nóng.
Vì thế vui vẻ tắm một trận nước ấm, nghịch nước bì bõm.
Liễu Hoài Nhứ vốn chưa ngủ say, bị nàng làm tỉnh, quát khẽ: "Ngươi yên tĩnh một chút."
Tay nghịch nước lập tức dừng lại. Dư An lẩm bẩm trong lòng: vừa mới khen nàng xong đã lại hung dữ rồi, chẳng dịu dàng chút nào, hung dữ như vậy một chút cũng không đáng yêu, uổng cho gương mặt xinh đẹp, thân hình hoàn mỹ...
Nghĩ đến đó, mặt Dư An bỗng đỏ bừng.
Bởi nàng nhớ đến lúc nãy vô tình va phải Liễu Hoài Nhứ.
Thật mềm, lại còn rất đầy đặn...
Chỉ là không còn mùi hương thanh lãnh dễ ngửi kia, thật đáng tiếc. Dư An ngâm mình trong nước, nhẹ nhàng vỗ nước, nghĩ rằng kỳ mưa móc của Liễu Hoài Nhứ hẳn đã qua, nếu không sao lại không có hương thơm kia nữa?
Thật đáng tiếc! Không biết còn phải đợi bao lâu mới đến lần tiếp theo.
Ở phòng bên kia, Liễu Hoài Nhứ nghe thấy động tĩnh nhỏ dần mới yên tâm chuẩn bị ngủ, hoàn toàn không biết có người vẫn còn nhớ thương kỳ đ*ng d*c của mình.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng, Dư An đã tỉnh. Tắm nước ấm rồi ngủ thêm một giấc, tinh thần phấn chấn hẳn lên. Nàng thu dọn sơ qua rồi ra ngoài xay lúa.
Tối qua nàng đã nghĩ kỹ, phải làm nhiều việc hơn để khiến Liễu Hoài Nhứ nhìn nàng bằng con mắt khác. Bước đầu tiên bắt đầu từ việc xay lúa!
Cả ngày hôm đó hai người không nói chuyện, ai làm việc nấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!