Bị một đám người vây quanh chỉ trỏ xì xào, da mặt Lý đồ tể có dày đến mấy cũng không chịu nổi. Hắn ôm lấy bả vai, liên tục cúi đầu xin lỗi Liễu Hoài Nhứ và Dư An, còn nói sẽ bồi nửa cân thịt, mong hai người tha thứ. Chưa đợi Liễu Hoài Nhứ mở miệng, đám người đứng xem đã lại sôi sục cả lên.
"Phi! Chỉ bồi nửa cân thịt, thật quá rẻ cho hắn rồi! Phải bồi một cân!"
"Đúng đó! Một cân!"
Bồi thường nửa cân đã khiến Lý đồ tể đau lòng như cắt thịt, nay nghe mọi người hô hào đòi một cân, dù xót ruột cũng chẳng còn cách nào khác. Hắn đành méo xệch mặt, ủ rũ nói: "Liễu nương tử, ta bồi cho nàng một cân thịt."
Liễu Hoài Nhứ không đáp lời hắn, chỉ ngẩng lên nhìn đám người. Mấy người hô hào to nhất phần lớn đều là Khôn Trạch, ai nấy đều lộ vẻ bất bình. Nàng với họ không tính là thân thiết, chỉ miễn cưỡng gọi được tên vài người.
Nàng khẽ gọi tên mấy người quen hơn một chút, mỉm cười nói: "Đa tạ ý tốt của chư vị. Chỉ là Lý đồ tể vốn chỉ thiếu chúng ta hai lạng thịt, ta cũng không muốn chiếm tiện nghi này."
Lý đồ tể vốn đang đau lòng, nghe vậy liền thở phào một hơi. Nhưng ngay sau đó, thấy ánh mắt khinh miệt của mọi người đổ dồn về phía mình, hắn lại căng thẳng.
Quả nhiên, ánh mắt khinh thường của đám người khiến sắc mặt hắn còn khó coi hơn lúc nãy. Nếu ban đầu đáp ứng bồi một cân, có lẽ còn đỡ. Giờ thì dù có nói thế nào cũng chẳng rửa sạch được nữa.
Hắn quay lưng, cúi đầu, không dám nhìn thẳng ai.
"Làm phiền Lý đồ tể cắt giúp ta hai lạng thịt." Giọng Liễu Hoài Nhứ lạnh nhạt, không mang theo chút cảm xúc nào, khiến trong lòng Lý đồ tể càng thêm khó chịu. Hắn ấp úng: "Ta... ta bồi nàng một cân thịt đi..."
Liễu Hoài Nhứ lắc đầu, giọng kiên định: "Không cần. Ngươi chỉ thiếu chúng ta hai lạng."
Nghe vậy, Lý đồ tể không dám nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ cắt thịt đưa cho nàng, rồi vội vàng thu dọn quầy, một khắc cũng không muốn nán lại.
Đám người dần tản đi. Khi Liễu Hoài Nhứ cầm thịt đến trước mặt Dư An mới phát hiện nàng vẫn đang ngẩn người, ánh mắt đờ đẫn.
Đặt miếng thịt vào tay Dư An, nàng khẽ nói: "Đi thôi."
Nói xong cũng chẳng chờ nàng có phản ứng hay không, tự mình bước đi.
Đợi Liễu Hoài Nhứ đi được một đoạn, Dư An mới hoàn hồn, quay người gọi: "Ấy~ chờ ta với~"
Liễu Hoài Nhứ không quay đầu, bước chân cũng chẳng dừng lại. Dư An vội vàng chạy chậm đuổi theo, đến khi gần bắt kịp lại kịp thời giảm bước, lặng lẽ đi phía sau nàng.
Suốt dọc đường về nhà, Liễu Hoài Nhứ cảm thấy vô cùng khó chịu, bởi ánh mắt sau lưng nhìn nàng quá mức trắng trợn.
Có mấy lần nàng định quay đầu lại, nhưng đối phương như có cảm ứng, lập tức thu ánh mắt về. Đợi nàng yên tâm đi tiếp, ánh mắt ấy lại lặng lẽ dán lên lưng nàng.
Thật phiền.
Liễu Hoài Nhứ khẽ nhíu mày, bước chân nhanh hơn.
Nhưng nàng nhanh bao nhiêu, Dư An phía sau cũng theo sát bấy nhiêu.
Lúc nãy khi Liễu Hoài Nhứ nói chuyện với Lý đồ tể, Dư An nghe không rõ lắm, bởi toàn bộ tâm trí nàng đều đặt trên người Liễu Hoài Nhứ. Gương mặt trắng nõn ửng hồng, lời nói rành rọt, chỉ là thần sắc có phần lạnh lùng.
Kết hợp với phong thái thường ngày, quả thật là một bộ dáng cao lãnh cấm dục.
Dư An mải mê nghĩ ngợi, càng nghĩ càng say sưa, thậm chí còn thầm mắng nguyên chủ đúng là mù mắt.
Dáng người cao gầy, tỷ lệ hoàn hảo, dù mặc áo vải thô cũng không che hết đường cong phía trước. Huống hồ còn chưa mặc nội y, nếu thay bằng loại tụ lại nâng đỡ... chẳng phải mê chết người sao?
Đáng tiếc, thật là đáng tiếc.
Nếu là nàng... nhất định đã sớm ra tay trước, giữ Liễu Hoài Nhứ bên mình, để nàng mỗi đêm ủ ấm chăn gối.
Còn đi trêu ghẹo mấy kẻ dung chi tục phấn làm gì?
Mắt thấy sắp đến cửa nhà, Dư An vẫn cúi đầu chìm trong tiếc nuối. Liễu Hoài Nhứ đột nhiên quay đầu, nàng không kịp phản ứng, liền đâm sầm vào người nàng ấy. Mũi chạm ngay vào n** m*m m** vừa tưởng tượng...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!