Chương 15: (Vô Đề)

Vừa nghĩ tới khả năng Dư An đã bị người ta làm thịt cân thiếu, Liễu Hoài Nhứ cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức kéo tay nàng đi thẳng ra ngoài.

Cuối năm thịt heo tăng giá, một cân đã lên tới nửa điếu tiền. Số tiền Liễu Hoài Nhứ đưa cho Dư An vốn vừa khéo đủ, vậy mà miếng thịt mang về lại thiếu ít nhất hai lượng.

Với hoàn cảnh trong nhà hiện tại, nàng có thể không sốt ruột sao?

Lúc mới bị kéo đi, Dư An còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy bàn tay mềm mại lạnh mát kia nắm lấy mình thật dễ chịu. Đến khi bị lôi ra khỏi nhà, nàng mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Được rồi, nàng phải thừa nhận, lúc Liễu Hoài Nhứ nắm tay mình, nàng có chút tâm viên ý mã. Nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc nghĩ đến chuyện đó.

"Củi lửa còn chưa tắt!" — Không thể vì mấy cân thịt mà bỏ mặc cả gia đình được.

Quả nhiên, Liễu Hoài Nhứ vừa nghe liền buông tay nàng ra, quay vào bếp lấp kín miệng lò, rồi mới bước ra, nhìn Dư An đang ngẩn người mà nói: "Đi."

"A? À... vâng." Dư An hoàn hồn, lẽo đẽo đi theo sau.

Trong lòng nàng thầm nghĩ, may mà lúc này Liễu Hoài Nhứ đang bận tâm chuyện thịt thà, nếu không ánh mắt càn rỡ vừa rồi của nàng nhất định đã bị quở trách.

Khi hai người sắp đến nơi, Dư An mới bắt đầu nghĩ lại chuyện thịt heo.

Thứ nhất là bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, nàng suýt nữa quên mất trong nhà nghèo đến mức nào. Hành vi bị người ta chặt chém như vậy, chẳng phải là dậu đổ bìm leo với cái gia đình vốn đã chẳng dư dả này sao?

Ban đầu Liễu Hoài Nhứ đi trước, nhưng càng nghĩ càng tức, Dư An bỗng vượt lên trên.

Bộ dáng hùng hổ ấy khiến Liễu Hoài Nhứ cũng thoáng sững lại.

Khựng một lát, nàng mới bước nhanh theo sau.

Khi hai người đến cửa hàng của Lý đồ tể, hắn đang chuẩn bị thu quán. Vừa thấy Dư An, hắn còn định chào hỏi, nhưng chưa kịp lên tiếng đã trông thấy Liễu Hoài Nhứ phía sau.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi làm thịt cân thiếu có thể đã lộ, hắn hơi hoảng, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại. Dư An phá của, lại lang thang khắp nơi, chuyện giấu tiền riêng vốn cả thôn Trạch Nguyên đều biết. Chuyện lén giữ lại tiền mua thịt cũng chẳng có gì lạ.

Dư An không biết trong lòng hắn đang tính toán gì, chỉ nghĩ mình bị cân thiếu, liền xông tới nói: "Uy, thịt ngươi vừa bán cho ta, cân lượng không đúng!"

"Không đúng chỗ nào? Tuyệt đối đủ cân đủ lạng." Lý đồ tể nói dối mà mặt không đỏ, tim không run, ánh mắt lại liếc về phía Liễu Hoài Nhứ phía sau nàng.

"Ngươi...!" Bộ dạng làm thịt người mà còn lý sự của hắn khiến Dư An tức đến nghẹn lời. Đang định nói tiếp thì phát hiện hắn cứ nhìn về phía sau mình, lại cợt nhả nói: "Liễu nương tử đến rồi à?"

Liễu nương tử? Liễu nương tử cũng là ngươi gọi được sao!

Dư An hậm hực quay lại, lấy miếng thịt trong tay Liễu Hoài Nhứ đặt lên bàn trước mặt Lý đồ tể: "Ngươi có dám cân lại một lần không?"

Nàng nói xong, Lý đồ tể không tiếp lời, chỉ nhìn chằm chằm Liễu Hoài Nhứ.

Đợi Liễu Hoài Nhứ bước đến gần, hắn cười hì hì: "Liễu nương tử thường xuyên đến chỗ ta mua thịt, hẳn là biết rõ, ta luôn đủ cân đủ lạng."

Vừa rồi mọi chuyện Liễu Hoài Nhứ đều nhìn thấy. Nàng tuy không hoàn toàn tin Dư An, nhưng càng không tin Lý đồ tể.

Mỗi lần nàng đến mua thịt, hắn đều nói mấy câu lả lơi bóng gió, khiến nàng rất không thoải mái.

"Lý đồ tể, thịt tăng giá rồi sao?"

"Tăng chút ít, một cân nửa điếu tiền." Hắn đã nghĩ sẵn đối sách, nói xong liền thêm: "Dư An vừa rồi chỉ đưa ta bốn mươi văn, ta bán thiếu hai lượng thì có gì sai?"

Hắn quyết định ra tay trước, nói Dư An đưa thiếu tiền, để Liễu Hoài Nhứ nghi ngờ nàng.

"Ngươi nói bậy! Ta vừa rồi đưa rõ ràng là... nửa điếu tiền!" Dư An suy nghĩ một chút mới nhớ ra cách nói.

Nhưng nàng chần chừ như vậy càng khiến Lý đồ tể có cớ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!