Tối hôm qua nhất thời sảng khoái, buột miệng gọi một tiếng "tức phụ", Dư An liền rơi vào bi kịch.
Liễu Hoài Nhứ cố nén lửa giận, lạnh lùng quát một tiếng "Cút!", rồi buông bát đũa trở về phòng, từ đó đến giờ vẫn không bước ra nửa bước.
Ngay cả bữa sáng hôm nay cũng không nấu.
Tối qua Dư An vốn đã chưa ăn no, sáng sớm thức dậy bụng đói cồn cào, lại phát hiện Liễu Hoài Nhứ không nấu cơm, trong lòng nàng không khỏi sinh ra chút hối hận.
Cớ gì phải sính nhất thời khoái miệng?(Cáo: Dừa chưa mày, mày ghẹo nữa đi, hahaha)
Tìm được hai cái màn thầu, nàng gặm mấy miếng, uống một bát nước lớn rồi ra khỏi nhà.
Ruộng lúa ngoài kia còn chờ nàng. Hôm nay nàng phải kéo hết về, tối còn phải lên núi chặt củi.
Nếu làm lụng cả ngày mà tối đến không có cơm ăn...
Dư An nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn trịnh trọng nói một tiếng xin lỗi với Liễu Hoài Nhứ. Hôm qua nàng thật sự không cố ý mà ~
Vẻ mặt ủ rũ tới ruộng, vì đói bụng nên sức lực cũng giảm đi không ít, tốc độ chậm hơn hôm qua khá nhiều.
Hôm qua một buổi sáng nàng đi được hai chuyến, hôm nay đến khi xong chuyến thứ hai thì đã là buổi chiều.
Chuyến đầu trở về còn sớm, Liễu Hoài Nhứ không ra ngoài, nàng cũng không để tâm.
Nhưng chuyến thứ hai trở về, Liễu Hoài Nhứ vẫn không bước ra.
Dù không muốn nấu cơm cho nàng, chẳng lẽ bản thân nàng ấy cũng không đói sao?
À... có lẽ không đói.
Nàng ấy ăn không nhiều như nàng, tiêu hao cũng chẳng lớn.
Vậy... chẳng lẽ không thấy buồn bực sao?
Dư An nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn quyết định đi gõ cửa. Đến trước phòng Liễu Hoài Nhứ, nàng tự cổ vũ mình một phen, rồi... nhẹ nhàng gõ cửa.
Không có động tĩnh.
Nàng bắt đầu nghi ngờ có phải mình gõ quá khẽ?
Lần này dùng lực hơn một chút, vẫn không có phản ứng.
Dư An không nhịn được nữa.
"Nàng... có đói không? Ta làm chút cơm, chúng ta cùng ăn nhé?"
Nàng không dám hỏi Liễu Hoài Nhứ có nấu cơm hay không. Người ta đang giận như vậy, sao còn nấu cho nàng chứ.
Theo những việc nguyên chủ từng làm, Liễu Hoài Nhứ đối xử với nàng như vậy cũng chẳng sai. Nhưng trong lòng Dư An vẫn có chút mất cân bằng. Dẫu sao nàng chỉ là người "đổ vỏ", bắt nàng xin lỗi thay nguyên chủ cũng có phần khó xử.
Nhưng nếu là vì lời nói l* m*ng hôm qua... xin lỗi thì nàng chẳng có gánh nặng gì.
Dư An không gõ cửa nữa, hắng giọng nói: "Chuyện hôm qua... xin lỗi. Ta không nên nói đùa như vậy. Sau này nếu nàng không cho ta gọi, ta sẽ không gọi nữa."
"Cái gì cũng không gọi!"
Dù sao trong nhà chỉ có hai người họ, cần gì xưng hô. Trực tiếp nói chuyện là được.
Ở bên ngoài... nàng gọi "nương tử", Liễu Hoài Nhứ cũng không phản đối, nàng biết, tất cả chỉ là vì thể diện mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!