Có lẽ vì nụ cười của Dư An quá mức rạng rỡ, đến nỗi Liễu Hoài Nhứ cũng sững người tại chỗ, bàn tay vịn khung cửa khẽ siết chặt.
Thật ra nàng cũng cảm nhận được những biến hóa của Dư An mấy ngày gần đây. Chỉ là người này trước kia quá mức không đáng tin, khiến nàng mãi vẫn do dự.
Lý trí nói với nàng rằng, những việc Dư An từng làm... thực sự không còn chút danh dự nào đáng nói.
Nhưng về tình cảm, hai người quen biết từ thuở nhỏ, cho dù không có tình yêu, cũng vẫn nhiều hơn người khác một phần thân cận. So với bất kỳ ai, Liễu Hoài Nhứ vẫn gần gũi với Dư An hơn.
Vì thế nàng khẽ lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Chỉ là muốn hỏi ngươi đi làm gì."
Chỉ vậy thôi?
Trong lòng Dư An dấy lên một tia nghi hoặc. Nàng đi làm gì chẳng lẽ còn không rõ sao? Lần đầu tiên gọi thẳng tên nàng, lại chỉ để hỏi một câu rõ rành rành như vậy?
Nhưng nghĩ lại, Liễu Hoài Nhứ xưa nay vốn tiếc lời như vàng. Nay nàng có thể chủ động hỏi một câu, đã là chuyện tốt rồi. Ít nhất cũng chứng tỏ trong mắt nàng, Dư An đã có chút đổi khác.
Dư An cười, chỉ vào chiếc xe đẩy nói: "Ta mượn xe đẩy của Võ đại ca, định kéo lúa về."
Nói xong, Liễu Hoài Nhứ lại không nói thêm gì nữa. Nghĩ đến tính nàng vốn ít lời, Dư An liền vẫy tay: "Vậy ta đi trước."
Liễu Hoài Nhứ không đáp, chỉ nhìn nàng thật sâu một cái rồi quay người vào phòng.
Dư An lắc đầu. Sự lãnh đạm của Liễu Hoài Nhứ nàng cũng dần quen rồi. Huống chi sáng nay xảy ra chuyện như vậy, nàng càng không thể giận nàng ấy được.
So với mình, Liễu Hoài Nhứ mới là người xui xẻo và tủi thân hơn.
Phá của, dạo thanh lâu... những việc đó nàng chỉ có ký ức, chứ chưa từng thật sự trải qua, nên không thể cảm nhận như người trong cuộc. Nàng cùng lắm chỉ chịu ánh mắt khinh thường và lời cười nhạo của người đời.
Nhưng Liễu Hoài Nhứ thì khác.
Trong xã hội phân cấp này, Khôn Trạch vốn đã thấp hơn Càn Nguyên một bậc. Mọi chuyện nguyên chủ làm, cuối cùng đều liên lụy đến nàng.
Giống như Dư nhị nãi nãi vậy. Lúc đầu Dư An còn tưởng bà ta cố tình làm khó, nhưng nói chuyện vài câu mới hiểu, Dư nhị nãi nãi không phải xem thường Liễu Hoài Nhứ, mà là do thói tục xã hội. Ra ngoài xử sự, lẽ ra phải là Càn Nguyên chủ trì, chứ không phải Khôn Trạch.
Nguyên chủ mặc kệ mọi thứ, chỉ có thể để Liễu Hoài Nhứ đứng ra. Người cổ hủ như Dư nhị nãi nãi sao có thể nhìn thuận mắt?
Nghĩ thông suốt những điều đó, Dư An chợt thấy mình cũng chưa đến mức quá xui xẻo. So với Liễu Hoài Nhứ, nàng vẫn còn tốt hơn nhiều.
Nàng đội thân phận của nguyên chủ mà chịu những ánh mắt lạnh lẽo ấy cũng là điều đương nhiên.
Nhưng Liễu Hoài Nhứ dựa vào đâu phải chịu?
Rõ ràng nàng ấy chẳng làm gì sai, lại phải gánh bao nhiêu khinh thường và cười nhạo.
Muốn trách, chỉ có thể trách nguyên chủ vừa tra vừa phóng túng.
Có một thê tử xinh đẹp như vậy mà còn không biết đủ!
Phi, đồ con người xấu xa!
Dư An vừa đi vừa lẩm bẩm trong lòng, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nhưng khi đến ruộng, nhìn mảnh đất trước mắt, lòng nàng lại trở nên phức tạp.
Hơn mười mẫu đất cằn này, sản lượng thực sự quá thấp!
Hai ngày qua lăn lộn, nàng mới dọn được một phần ba. Nếu tối nay cố thêm chút nữa, có lẽ trong hôm nay sẽ xong hết.
Trừ đi phần giữ lại làm giống, cũng không biết còn lại được bao nhiêu tiền...
Ai...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!