Chương 10: (Vô Đề)

Dư An tiến lên một bước, cung cung kính kính hành lễ với Nhị nãi nãi, Nhị bá cùng Tứ cô của Dư gia:

"Nhị nãi nãi, Nhị bá, Tứ cô, trước kia là cháu còn niên thiếu, không hiểu chuyện. Từ nay về sau sẽ không như vậy nữa. Cháu sẽ cùng Hoài Nhứ hảo hảo sống qua ngày."

Lễ này hành rất nghiêm chỉnh, cung kính mà thành tâm, khiến ba người đều có chút sững sờ, đặc biệt là Nhị nãi nãi.

Vừa kinh ngạc, lại vừa vui mừng.

Dư An từ nhỏ vốn không an phận, ngoại trừ thuở bé vì tiền mừng tuổi mà lễ tiết còn giữ được vài phần, sau khi lớn lên liền không còn như vậy nữa.

Thừa lúc Nhị nãi nãi còn do dự, Dư An lại nói thêm: "Khoản bạc ấy cháu nhất định sẽ hoàn trả. Từ nay về sau sẽ không để Nhị nãi nãi cùng trong tộc phải nhọc lòng vì cháu nữa."

Sau đó nàng lại nói thêm mấy lời dễ nghe. Nhị nãi nãi nghe xong rất cảm động, ngay cả Dư tứ cô định mở miệng nói gì cũng bị bà ngăn lại.

"Bạc An Nhi thiếu cứ tính vào phần ta, không cần trả. Chỉ cần sau này An Nhi cùng chất tôn tức sống yên ổn, hảo hảo là được."

Nhị nãi nãi là thật lòng muốn tốt cho Dư An, nhưng Dư tứ cô nghe vậy thì không vui. Vừa rồi bị ngăn không cho nói đã thôi, nay lại nghe Nhị nãi nãi muốn thay nàng trả bạc, làm sao nhịn được.

"Nhị cô... sao có thể như vậy?"

Nhị nãi nãi trừng nàng một cái: "Sao lại không thể? Trước kia..."

Trước kia, khi Dư lão phu nhân còn đắc thế, đừng nói hai lượng bạc, dù hai mươi lượng cũng không phải chưa từng xuất ra. Bọn họ đều là người hưởng lợi. Nay Dư An rơi vào tình cảnh này, bà bỏ ra hai lượng bạc thì đã sao?

Bà không nói hết là để chừa mặt mũi cho Dư tứ cô trước mặt tiểu bối. Dư tứ cô tự nhiên hiểu, liền không hé răng.

Những khúc mắc quanh co ấy Dư An không rõ lắm. Nàng chỉ biết mình mang thân phận của nguyên chủ, thiếu bạc thì cũng xem như nàng thiếu.

Đã là nàng thiếu, thì không có lý do gì để người khác thay nàng trả.

"Nhị nãi nãi có lòng, An Nhi xin tâm lĩnh. Nhưng... bạc này vẫn phải trả."

Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: "Trước năm mới... cháu nhất định sẽ đem bạc hoàn lại cho Nhị nãi nãi."

Nghe nàng nói xong, Dư tứ cô lộ vẻ khinh thường. Ngay cả Nhị nãi nãi và Nhị bá cũng không mấy tin tưởng.

Dư An lộ vẻ xấu hổ, như cầu cứu nhìn sang Liễu Hoài Nhứ đứng bên cạnh.

Từ đầu đến giờ Liễu Hoài Nhứ không xen lời, bởi ngay khi Nhị nãi nãi nhắc đến hai lượng bạc, nàng đã thấy khó xử. Trong nhà gom góp lắm cũng chỉ xoay được một lượng bạc.

Những lời Dư An nói, nàng không hoàn toàn tin. Nhưng cũng không thể để người ngoài nhìn ra hai người không cùng một lòng.

"Nhị nãi nãi, hiện giờ trong nhà chỉ có thể lấy ra một lượng bạc. Phần còn lại nhất định sẽ sớm trả đủ."

Nói xong, Liễu Hoài Nhứ quay về phòng lấy bạc, đem giao vào tay Nhị nãi nãi.

Ban đầu Nhị nãi nãi không muốn nhận, nhưng Liễu Hoài Nhứ nhất quyết.

Hai người giằng co một lúc, Dư An bước lên chắn trước mặt Liễu Hoài Nhứ, cúi mình nói với Nhị nãi nãi: "Nhị nãi nãi, bạc này là do Dư An thiếu, tự nhiên phải do cháu hoàn trả. Hoài Nhứ vì cái nhà này, vì cháu mà đã lo lắng không ít."

Nàng dừng lại, nhìn Liễu Hoài Nhứ rồi nói tiếp: "Chất tôn không muốn nàng phải lo thêm nữa."

Lời mang chút oán trách ấy phát ra từ miệng Dư An nghe có phần không chân thực. Liễu Hoài Nhứ kinh ngạc nhìn nàng. Ánh mắt Nhị nãi nãi cũng mềm lại, nhìn nàng đầy vẻ từ ái.

"Nếu An Nhi đã nói vậy, Hoài Nhứ, con thu bạc lại đi. Nhị nãi nãi cũng muốn xem An Nhi có thật sự sửa đổi hay không."

Dư An lập tức tiếp lời: "Nhị nãi nãi yên tâm, lần này chất tôn nhất định hối cải, làm người mới."

Giọng điệu nghiêm túc, kiên định khiến Nhị nãi nãi nhìn nàng mấy lượt, trong lòng an ổn hơn nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!