Đồng lòng hiệp lực, chuyện gì cũng xong!
Một canh giờ sau, ngoại trừ mười mấy tên bị bắt sống, số còn lại của Thiên Khuyết Minh đều đã đền mạng.
Mười mấy tên tù binh này là do Phượng Khê cố ý giữ lại, dẫu sao chỉ có một con chuột bạch như Trì Mộc thì không đủ.
Tướng sĩ bắt đầu dọn dẹp chiến trường, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười chiến thắng.
Phượng Khê đứng bên cạnh Nhan tướng quân, lặng lẽ quan sát tất cả.
Đặc biệt khi thấy Vạn Khánh Chúc nhe răng cười ha hả, nàng cũng không kìm được mà mỉm cười, chỉ là khóe mắt hơi cay cay.
Ngay lúc đó, Quân Văn giơ tay hô vang:
"Khâu thiên tướng g.i.ế. c địch tám trăm năm mươi ba tên!"
"Nhan tướng quân g.i.ế. c địch vài tên!"
"Khâu thiên tướng uy vũ!"
"Nhan tướng quân uy vũ!"
Nhan tướng quân: "..."
Ơ hay?
Tại sao tiểu Khâu g.i.ế. c địch thì có con số chính xác đến từng người, còn lão thì thành "vài tên"?
Mà cũng đúng, hình như lão g.i.ế. c không nhiều bằng nàng thật!
Cái này mà hô to ra thì cũng hơi mất mặt!
Tiếp đó là những tiếng reo hò vang dội như sóng gầm biển cuộn!
Tiếng hoan hô vang thấu tận tầng mây!
Chúng ta thắng rồi!
Đại thắng!
Một trận thắng oanh liệt, sướng rền người!
Không ít người đã rơi lệ.
Hóa ra Thiên Khuyết Minh cũng không đáng sợ đến thế!
Hóa ra họ cũng có thể thắng mà không cần phải dùng mạng người để đ.á.n. h đổi!
Thần ẩn mình thì đã sao?!
Chúng ta có thể tự cứu lấy chính mình!
Nhan tướng quân phất cờ lệnh, tướng sĩ đ.á.n. h trống hát hò, hân hoan trở về đại doanh.
Phượng Khê giao toàn bộ nhẫn trữ vật và linh kiếm thu được lại cho lão.
Nàng tuy tham tiền thật, nhưng làm người vẫn có điểm dừng.
Nhan tướng quân giờ nhìn Phượng Khê thấy thuận mắt cực kỳ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!