Chương 367: (Vô Đề)

Nhan tướng quân lúc này cũng đã chạy tới chỗ Phượng Khê, lão tuy chẳng biết nàng đang múa may quay cuồng cái gì nhưng cũng không ngăn cản.

Cho đến khi nhìn thấy chiếc nhẫn trữ vật và linh kiếm dưới đất, lão hoàn toàn chấn kinh!

Lão vừa mới giao thủ với lão già áo xám, đương nhiên nhận ra đây là đồ đạc của lão ta!

Tiểu Khâu đã g.i.ế. c c.h.ế. t lão ta rồi sao?

Chuyện này... sao có thể chứ?!

Trong lúc lão còn đang ngơ ngác, Phượng Khê đã lên tiếng:

"Nhan tướng quân, hiện giờ đối phương đang rắn mất đầu, chính là cơ hội tốt để chúng ta tiêu diệt sạch chúng nó!"

"Mau, xông lên cùng ta!"

Nhan tướng quân: "..."

Rốt cuộc trong hai chúng ta ai mới là sếp hả?!

Ngay sau đó, lão nghe thấy Phượng Khê gào lạc cả giọng:

"Khâu thiên tướng doanh Trọng Yếu đã c.h.é. m c.h.ế. t thống soái Hóa Thần đại viên mãn của Thiên Khuyết Minh!"

"Huynh đệ binh sĩ ơi, tên cầm đầu của Thiên Khuyết Minh bị ta xử đẹp rồi!"

"Xông lên cho ta! G.i.ế. c sạch lũ chúng nó!"

"Trả thù rửa hận cho những huynh đệ đã hy sinh!"

Nhan tướng quân câm nín, ngươi chỉ cần nói mấy câu sau là được rồi, câu đầu tiên lôi thôi lếch thếch như vậy có cần thiết không?!

Tuổi còn trẻ mà đã thích khoe khoang bản thân!

Vả lại, lúc ngươi nói sao không kéo ta theo với?

Dù sao ta cũng đã g.i.ế. c lão ta một lần mà!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tay lão vẫn không ngừng thu hoạch kẻ địch.

Lão già áo xám vừa c.h.ế.t, Nhan tướng quân liền trở thành người có tu vi cao nhất chiến trường, đối phó với mấy kẻ yếu chẳng khác nào thái rau c.h.ặ. t chuối.

Phượng Khê cũng không nhàn rỗi, tiếp tục tiêu diệt những tên Thiên Khuyết Minh đang chuẩn bị hồi sinh.

Đánh lâu dần, nàng thậm chí có thể điều khiển "bàn tay nhỏ" từ xa để vỗ!

Nhờ vậy mà hiệu suất tăng lên đáng kể.

Phượng Khê thấy việc này cũng chẳng có gì ghê gớm, không gì khác, chỉ là quen tay mà thôi.

Đám người Thiên Khuyết Minh đúng là xúi quẩy tận mạng!

Vốn tưởng c.h.ế. t cũng không sao, dù gì vẫn có thể sống lại.

Ai ngờ ở đây lại có một con quái t.h.a. i chuyên đi gặt mạng bọn chúng!

Cứ thế này đi, riêng nhẫn trữ vật thôi thì Phượng Khê đã thu được một đống lớn.

Cuối cùng nàng lười nhặt đến mức chẳng buồn động tay nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!