Thấy chiêu thức của Quân Văn, mũi ưng và những người Nam Vực khác đều thoáng kinh ngạc.
Bởi tu vi của Quân Văn mới chỉ đạt tới Trúc Cơ tầng một, còn mũi ưng đã đạt tới Trúc Cơ tầng năm.
Dù mũi ưng không đề phòng, thì cũng không nên bị một chiêu đánh gục như thế.
Mũi ưng chịu thiệt lớn, tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, gã vừa đứng lên, đã hùng hổ xông tới tính sổ với Quân Văn.
Nếu là ngày thường, có lẽ Phượng Khê còn có thể đứng giảng lý lẽ cho gã nghe, đứng trên đỉnh cao đạo đức, dẫm bẹp đối phương ở dưới chân mình.
Nhưng, vẫn là câu cũ, tâm trạng nàng đang không tốt.
Nên nàng không có kiên nhẫn.
Vì vậy, nàng trực tiếp rút ra một xấp bùa nổ: "Không muốn c.h.ế. t thì cứ xông lên."
Mũi ưng dừng lại.
Nếu Phượng Khê chỉ cầm một tấm bùa nổ thì chẳng có gì đáng sợ cả, nhưng nàng lại cầm cả xấp dày.
Đừng nói gã, đến cả tu sĩ Kim Đan cũng không dám cậy mạnh.
Phượng Khê nói với Quân Văn: "Ca ca, chúng ta đi thôi."
Quân Văn gật đầu.
Phượng Khê đi trước, Quân Văn che chở phía sau, đề phòng đám người Nam Vực bất chợt đánh lén.
Trong tay hắn cũng cầm một xấp bùa nổ để ra oai.
Dẫu sao trong nhẫn trữ vật của hắn cũng có cả đống, không cần tiết kiệm.
Thấy thế, mũi ưng tức điên lên.
Lúc này, có người cất giọng ngoài cười trong không cười: "Ngụy Hằng, ngươi đúng là đồ vô dụng! Ấy thế mà lại bị hai tên phế vật Bắc Vực dọa sợ."
Tên của mũi ưng là Ngụy Hằng, cơn giận của gã lập tức không kiềm chế nổi nữa: "Hoàng Phủ Lộc, ngươi bớt châm chọc ta đi! Ai mà không biết ngươi là phế vật của nhà Hoàng Phủ. Không nói đến Hoàng Phủ Khôi, ngay cả Hoàng Phủ Lương cũng mạnh hơn ngươi gấp trăm lần. Sợ rằng, đến cả tên con hoang lưu lạc ở Bắc Vực kia cũng mạnh hơn ngươi ấy chứ."
"Ngụy Hằng! Thằng khốn nhà ngươi! Lão tử liều mạng với ngươi!"
"..."
Mắt thấy hai người sắp lao vào đánh nhau thật, nhà họ Ngụy và nhà Hoàng Phủ mới ra mặt cản lại.
Hai gia tộc khác trong bốn gia tộc lớn là nhà họ Mạnh và nhà họ Cảnh thì đứng ngoài hóng chuyện.
Cảnh Phong bĩu môi: "Chó chê mèo lắm lông. Nếu có bản lĩnh thì đã trực tiếp làm thịt hai tên Bắc Vực kia rồi, chỉ được cái mạnh miệng là giỏi."
Ngụy Hằng cả giận quát: "Ngươi nói thì nhẹ nhàng lắm. Ngươi không thấy nàng cầm cả xấp bùa nổ kia ư, nếu là ngươi, ngươi có dám xông lên không?"
Cảnh Phong cũng không giận, chỉ khẽ cười đáp: "Vùng giáp ranh cấm sử dụng bùa chú, đợi vào đó, chúng ta sẽ dạy dỗ nàng một trận sau."
Ngụy Hằng giật mình.
Đúng vậy, vùng giáp ranh có rất nhiều cấm đoán, có nơi đừng nói sử dụng bùa chú, đến cả trận pháp cũng không thể sử dụng.
Lúc trước, khi xây dựng lối đi thông sang Bắc Vực, họ cũng phải đào quanh co lòng vòng, né tránh những địa phương có cấm đoán.
Nha đầu thối kia làm gã mất sạch thể diện, đợi đến khi tiến vào vùng giáp ranh, gã nhất định phải chơi c.h.ế. t nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!