Mạnh Hoan vẫn quyết định đi bộ, nhưng vào ngày thứ năm, cậu hoàn toàn mất khả năng di chuyển, đôi chân gần như không thể chịu đựng được nữa.
Cậu cưỡi một con la*, hướng về phía Sơn Hải Quan, những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu thường ngồi trên lưng la và vẽ, vẽ lại cảnh tượng quân đội xuất phát ra chiến trường.
(*La là con vật lai giữa ngựa đực và lừa cái, thân hình giống với ngựa nhưng nhỏ hơn, có tính dẻo dai, chịu đựng tốt giống với lừa.)
Chúc Đông dẫn la đi, Mạnh Hoan đồng ý rằng nếu y mệt mỏi có thể ngồi nghỉ một lát, Chúc Đông vì thế mà tận tâm làm kẻ sai vặt.
Y nắm lấy dây cương, ngẩng đầu nhìn cậu, hỏi: "Ngươi vẽ gì thế?"
Mạnh Hoan không trả lời, chỉ chăm chú lên trang giấy.
Trên trang giấy có những dòng chữ, những mũi tên và ghi chú hỗn loạn, chỉ có Mạnh Hoan mới có thể hiểu được, thoạt nhìn giống như một sơ đồ tư duy chặt chẽ.
Mạnh Hoan đang suy nghĩ: "Nguyên nhân thất bại của Lệnh Bạc Chu là gì?"
Trên trang giấy có những lý do: [Quân lính ít]
[Quân lính không đủ tinh nhuệ]
[Bị người phản bội]
...
Nhưng sau khi Mạnh Hoan liệt kê xong, cậu nhận ra rằng không có điều gì trong số này mà mình có thể giải quyết.
"…"
Cậu vò đầu bối rối, không biết mình có ích gì.
Chúc Đông thúc giục: "Bằng hữu tốt à, đến lượt ta cưỡi la rồi."
"À."
Mạnh Hoan cuộn giấy lại, sau đó nhảy xuống, rồi đổi lại cho Chúc Đông cầm dây cương.
Đây là ngày thứ tám trong hành quân, cậu và Chúc Đông duy trì thói quen giúp đỡ lẫn nhau.
Chẳng mấy chốc, bầu trời xuất hiện mây đen, những đám mây đen cuộn lại, tiếng sấm trầm trồ từ trong mây vọng ra.
Mạnh Hoan ngẩng đầu lên, có chút lo lắng: "Chúng ta không phải sẽ bị mắc mưa giữa đường chứ?"
Ngay khi vừa dứt lời, cậu cảm thấy trên má mình ươn ướt, lông mi dính vào những giọt mưa, lạnh lẽo.
"…"
Mưa ngày càng nặng hơn.
"Thật luôn à?"
Mạnh Hoan vội vàng cho cuộn giấy vào trong túi da chống nước, chìa tay ra tiếp nhận mưa, ngẩng đầu nhìn những đám mây đen trên bầu trời. Tâm trạng của cậu rất kỳ lạ, không cảm thấy khó chịu, chỉ thấy thật thú vị.
Chưa bao giờ gần gũi thiên nhiên như vậy.
Những người đi đường than vãn vài câu rồi bước đi trong bùn đất vàng, vất vả đối diện với trận mưa mà tiếp tục hành quân.
Ngày mưa, mặt đất trơn trượt, thật sự khó khăn cho vật cưỡi. Chúc Đông leo xuống, vẻ mặt điềm tĩnh nói: "Bây giờ bị mắc mưa là để sau này không phải bị mắc mưa nữa."
Mạnh Hoan không nhịn được bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!