Chương 48: Nếm thử đôi chút

Để tạm thời thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ kia, Dư Doanh Hạ đặt đũa xuống, đứng dậy định ra ngoài. Nhan Hoài Hi vốn định đi cùng nàng, nhưng lại bị Dư Doanh Hạ nhẹ nhàng ấn vai xuống.

"Ta ra ngoài một lát là được, sẽ quay lại ngay."

Dư Doanh Hạ vốn chỉ muốn tạm thời giữ chút khoảng cách với Nhan Hoài Hi, sao có thể để nàng đi cùng mình được?

Trong phòng chỉ còn lại Nhan Hoài Hi đầy vẻ bối rối hoang mang. Nàng âm thầm suy nghĩ, chẳng lẽ ánh mắt mình vừa rồi quá mức trắng trợn? Cũng đâu có đến nỗi đó chứ? Ít nhất vẫn còn kín đáo hơn nhiều so với những gì Dư Doanh Hạ từng vẽ ra trong truyện.

Cũng có thể là con thỏ nhỏ nhà nàng chỉ biết nhiều trong sách, chứ khi thật sự gặp chuyện thì chẳng ứng phó nổi. Nhan Hoài Hi khẽ nhếch môi, thật là đáng yêu.

Ánh mắt nàng mang theo hơi nóng bỏng rát, đến mức khi Dư Doanh Hạ bước ra khỏi nhã gian, khép cửa lại rồi vẫn như có thể cảm nhận được cái nhìn nửa cười nửa không ấy dõi theo.

Nàng dùng bàn tay lạnh buốt khẽ chạm lên má mình, thầm nhủ trong lòng: Thật chẳng có tiền đồ gì hết!

Bộ dạng Nhan Hoài Hi vừa rồi rõ ràng có vài phần trêu chọc, tuyệt đối không thể để bị nàng ta dắt mũi được!

Dư Doanh Hạ hít sâu mấy hơi rồi vỗ nhẹ vào má mình, lấy lại tinh thần bước nhanh ra ngoài.

Nàng gọi một tiểu nhị lại hỏi xem trong tửu lâu có bánh hoa đào không, nghe nói có, liền dặn mang thêm một đĩa lên nhã gian của bọn họ.

Tiểu nhị lập tức đáp lời, vội vã chạy vào nhà bếp. Dư Doanh Hạ thì không quay lại ngay mà ngẩng đầu nhìn lên tầng hai nơi nhã gian ấy, chỉ cảm thấy ở đó dường như không khí quá ngột ngạt khiến nàng khó thở.

Hôm nay Nhan Hoài Hi có chút lạ lùng... chẳng lẽ là di chứng sau khi đọc cuốn sách đó?

Dư Doanh Hạ khẽ cắn môi. Phản ứng của Nhan Hoài Hi khác hẳn những gì nàng tưởng tượng. Nàng từng nghĩ Nhan Hoài Hi đã nhiều lần răn dạy mình không được có suy nghĩ vượt giới hạn với nàng ấy, vậy nên sau khi đọc cuốn sách kia, ít nhiều cũng sẽ thấy phản cảm, thậm chí còn tránh mình một thời gian.

Kết quả lại hoàn toàn ngược lại. Không những không tránh, mà ánh mắt của Nhan Hoài Hi nhìn nàng cứ như thể trên người nàng có mùi bạc hà chuyên dành cho mèo, ánh mắt ấy vừa mềm mại lại vừa dính chặt lấy nàng.

Thật là kỳ quái...

"Phập!" Một bóng đen cực nhỏ vụt qua trước mặt nàng. Cảm giác nguy hiểm khiến Dư Doanh Hạ lập tức dừng bước.

Một chiếc đũa đen kịt sượt qua trước người, ghim thẳng vào tường.

"Rầm!" Theo đó là một tiếng động lớn, chiếc bàn không xa bị lật tung, hai người cãi nhau rồi xông vào đánh nhau loạn xạ.

Đến lúc này trái tim đang treo lơ lửng của Dư Doanh Hạ mới hơi thả lỏng, may mà chỉ là vạ lây, không phải một vụ tập kích có chủ đích như lần trước.

Nghĩ vậy, nàng bỗng ngẩn người, từ khi nào mà tiêu chuẩn của mình lại thấp đến thế này chứ...

"Tôn giả cho chúng ta mười ngàn linh thạch thượng phẩm, vậy mà ngươi chỉ chia cho ta ba ngàn? Quá tham rồi đó! Nói cho ngươi biết, dù chúng ta là huynh đệ ruột đi nữa, ta cũng không chấp nhận!"

Tiếng cãi vã từ bên cạnh vọng lại. Hai huynh đệ vì chia chác tài nguyên không đều mà xông vào đánh nhau, một người còn dùng đũa làm vũ khí ném đi, đối phương né kịp, và thế là suýt trúng Dư Doanh Hạ.

Hai người đó nhìn qua có tu vi Luyện Tinh Hóa Khí, cao hơn Dư Doanh Hạ một đại cảnh giới. Với thực lực ấy, ở một tiểu trấn phàm nhân thế này bọn họ có thể tung hoành không ai dám đụng chạm. Có lẽ vì vậy mà chẳng hề kiêng dè, nhưng lại không ngờ suýt nữa đã đụng phải kẻ mà họ tuyệt đối không nên trêu vào.

Dư Doanh Hạ nhìn sang, bắt được một từ trong lời cãi nhau của họ — "Tôn giả". Trong giới tu hành, "tôn giả" là cách gọi tôn kính dành cho những tu sĩ cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo.

Là ai... mà lại thuê những kẻ toàn thân đầy âm sát khí mà tu vi chẳng cao này chứ?

Ngay khi nàng còn đang trầm ngâm, sát ý từ tầng hai đã âm thầm bao phủ xuống. Chiếc đũa đang cắm sâu trong tường bỗng bị một luồng lực vô hình kéo ra, Dư Doanh Hạ lập tức lùi lại một bước, chỉ thấy cây đũa ấy vút ngược trở về, xuyên thẳng qua xương vai của kẻ vừa ném nó đi.

Tiếng kêu thảm vang lên, mùi máu tanh trong nháy mắt tràn ngập khắp tửu lâu.

"Ai?!" Người còn lại đập bàn đứng dậy, cảnh giác nhìn quanh. Dù hai huynh đệ kia trước đó vì chia chác lợi ích mà xung đột, nhưng lúc gặp kẻ địch bên ngoài, lập tức lại đứng cùng một phe.

Ánh mắt hắn nhanh chóng khóa chặt lên người Dư Doanh Hạ, bởi cây đũa vừa rồi bay ra từ hướng nàng. Dư Doanh Hạ bị ánh nhìn đầy sát khí kia quét tới, thật sự oan uổng đến cực điểm.

Thế nhưng đối phương chỉ liếc một cái là biết tu vi trên người nàng yếu đến đáng thương, tuyệt đối không thể là thủ phạm, bèn bắt đầu dò xét những người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!