Chương 29: Nhập môn

"Ta... ta không có ý hại ngươi đâu, có phải có hiểu lầm gì không?" Dư Doanh Hạ bưng chén nước đường, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Nàng cẩn thận nhớ lại những lời mình nói những việc mình làm, đều rất bình thường mà. 

Nhưng dáng vẻ của Giang Lê lại khiến Dư Doanh Hạ nhớ tới một đoạn video kiếp trước từng xem: một bầy chuột chù vì con người đến gần mà sợ hãi dán chặt vào góc kêu chí chóe. Hiện tại, Giang Lê nhìn chẳng khác gì mấy con chuột chù ấy. 

Dư Doanh Hạ có hơi muốn cười, nhưng nàng biết nếu mình thật sự bật cười thì e là sẽ đả kích lòng tự tôn của vị đại phu này, người ta dù sao cũng là ân nhân cứu mạng nàng, cho nên phải cố mà nhịn! 

Nàng nhịn đến khổ sở, nhưng may là Giang Lê không phát hiện ra điều khác thường, chỉ có mặt nước đường trong chén vì run rẩy mà gợn lên mấy vòng gợn sóng nho nhỏ. 

"Hiểu lầm? Nếu ta thật làm theo lời ngươi, có khi sang năm ta đã bị đày xuống mỏ linh mạch mà đào quặng rồi đấy!" Giang Lê giấu hai tay vào tay áo, nhất quyết không cho Dư Doanh Hạ có cơ hội nhét chén vào trong tay mình. 

Dư Doanh Hạ càng thêm mơ hồ: "Đào quặng? Vì sao lại như vậy?" 

Giang Lê cẩn thận quan sát nàng, xác nhận trong mắt đối phương chỉ có nghi hoặc thuần túy, không hề có chút trêu chọc hay dối trá nào, lúc ấy mới nhận ra vị cô nương này hình như thật sự không hiểu vì sao mình lại khẩn trương đến thế. 

Chậc, cũng phải thôi, chủ thượng đối với nàng ta sủng ái như vậy, đoán chừng chưa từng để Dư Doanh Hạ thấy qua bộ dạng tàn bạo của mình.... Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải Dư Doanh Hạ khi ở Trường Sinh Môn chuyên phụ trách xử lý mấy chuyện bẩn thỉu thay chủ thượng sao? 

Một kẻ chuyên làm những việc đó lại có thể có đôi mắt trong sáng đến thế ư? Giang Lê không sao tưởng tượng nổi, hay là đối phương giỏi ngụy trang đến vậy? 

Một tia cảnh giác dấy lên trong lòng nàng. Bình thường lúc rảnh rỗi, Giang Lê cũng từng đọc qua không ít thoại bản, trong đó có những truyện phỏng theo lịch sử nhân gian, các quân vương cuối triều thường bị gian thần bao vây, còn những trung thần trung quân ái quốc thì bị vu hãm, rơi vào bẫy rập mà mất mạng, khiến triều đại suy vong. 

Chẳng lẽ vị Dư hộ pháp này cũng có mưu đồ không thể cho ai biết? Bị mấy cuốn thoại bản đầu độc, Giang Lê càng thêm đề phòng. 

"Chủ thượng tính khí không tốt, cũng chẳng nghe ta đâu. Nhưng Dư hộ pháp ngươi rất được người tín nhiệm, chi bằng ngươi thử xem sao? Nếu ngươi không thành công, ta sẽ nghĩ cách khác." Giang Lê chăm chú nhìn nhất cử nhất động của Dư Doanh Hạ. Nếu đối phương thật lòng muốn hại nàng, ắt hẳn sẽ biết hậu quả của việc đó, nên chắc chắn không đi; còn nếu thật sự đi, thì chứng tỏ nàng ta đúng là đơn thuần hơn mình nghĩ.

Đến lúc đó, nàng nhất định sẽ tìm cách nói vài lời tốt giúp nàng ta trước mặt chủ thượng. 

"Thật ra, chủ thượng tin tưởng ngươi hơn." Dư Doanh Hạ nghe Giang Lê nói xong, khóe môi khẽ cong, mang theo chút chua chát. Nàng cụp mắt xuống, ánh mắt vốn sáng ngời chợt ảm đạm, thật sự khiến người ta không nỡ nhẫn tâm. 

Giang Lê vốn chẳng phải người lòng dạ cứng rắn, thấy nàng như vậy cũng mềm lòng ít nhiều. 

Hay là thử bọc thêm một lớp đường bên ngoài viên đan dược xem? Biết đâu chủ thượng sẽ chịu uống thì sao... Giang Lê vừa nghĩ đến đó, Dư Doanh Hạ đã lấy lại bình tĩnh, gật đầu đồng ý đi thử. 

"Để ta đi đưa cho." Dư Doanh Hạ nói, tay vẫn cẩn thận nâng chén nước đường, "Dạo gần đây vì dỗ chủ thượng uống thuốc mà ta cũng đã tích lũy được chút kinh nghiệm." 

Hả? Nàng ta định đi thật sao!? 

Giang Lê hoảng hốt đi theo, thấy đối phương không chút do dự mà đi thẳng đến trước cửa phòng của Nhan Hoài Hi, nàng vội vàng kéo tay áo Dư Doanh Hạ lại. 

"Dư cô ngương, ngươi đừng nóng vội, hay là để ta nghĩ cách khác thì hơn." Giang Lê khuyên nhủ hết lời, giọng đầy lo lắng. 

"Không sao đâu, thật ra chủ thượng cũng rất dễ nói chuyện, sẽ không làm gì ta đâu." Dư Doanh Hạ lại quay sang trấn an ngược nàng. 

Không... có lẽ ngươi hiểu sai về chủ thượng rồi! Giang Lê còn định nói thêm nhưng cửa phòng của Nhan Hoài Hi bất ngờ mở ra. Bên trong trống không không một bóng người, điều đó nói lên chủ thượng đã dùng linh lực mở cửa ra, tất nhiên cũng đã phát hiện ra họ! 

Giờ thì có nói gì cũng muộn, Giang Lê đành bất lực buông tay áo Dư Doanh Hạ ra. 

Dư Doanh Hạ đưa tay ra với nàng: "Thuốc của chủ thượng đâu?" 

Giang Lê chỉ còn cách lấy từ túi trữ vật ra một bình ngọc, "Loại dược này mỗi ngày uống hai lần." 

"Ta biết rồi." Dư Doanh Hạ gật đầu, cất kỹ bình ngọc, rồi bưng chén nước đường đi thẳng vào phòng. 

Giang Lê vẫn lo lắng, bèn lén lút thò đầu nhìn vào. 

Dư Doanh Hạ bước đến gian trong. Lúc này Nhan Hoài Hi đang cầm một khối hồng tinh ngọc tỉ mỉ chạm khắc. Mạt ngọc vụn đỏ và bột mịn rải khắp mặt bàn. 

"Không phải ta bảo ngươi nghỉ ngơi cho tốt sao? Sao lại chạy vào bếp nữa rồi?" Nhan Hoài Hi đã sớm ngửi thấy mùi hương quen thuộc của hoa đào lẫn với vị ngọt. Dạo gần đây vì chuyện của Dư Doanh Hạ mà lòng nàng chẳng yên, nên cũng quên mất món nước đường ngày nào cũng uống. 

Giờ đây tâm trạng đã yên ổn đôi chút, nàng lại chợt thấy nhớ nhung. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!